Saturday, 31 March 2012

* Ngày giỗ Tổ vua Hùng 2012

2 ngày ăn chơi cực đã cùng vua Hùng ^^

Món đầu tiên - 30/03 : Chả Giò chiên giòn, giòn tan ăn đã vẫn còn thèm =))




Món thứ hai - 31/03 : Hoành Thánh Mì, cực ngon !


[making] hoành thánh truyền thống ∙&∙ hoành thánh trứng cút
ヾ(●⌒∇⌒●)ノ




Đoán xem giá bao nhiêu đây - ngon - bổ - rẻ



Saturday, 24 March 2012

* Em này, anh cần em biết một vài điều

Anh luôn muốn em hồn nhiên và mãi vô tư như thế, nhưng có những điều anh nghĩ giá như em biết thì hay hơn.


Anh nghĩ về em nhiều hơn là em tưởng đấy. Nhưng không phải lúc nào anh cũng vớ lấy điện thoại mà hí hoáy nhắn tin báo cho em biết điều đó, thế nên không cần phải tối ngày lẽo đẽo theo hỏi anh rằng anh có nhớ em không.

Không cần phải vòng vo mãi thế, anh không hề giỏi đoán ý đồng đội. Làm sao mà một tên con trai với trí tưởng tượng hạn hẹp thế lại có thể hiểu nổi khi em nói: “Chiều nay trời nóng anh nhỉ?” có nghĩa là em đang muốn anh chở đi ăn kem chứ !

Đừng hỏi anh những câu hỏi kiểu như: “Anh yêu em nhiều như thế nào? Em là người thứ mấy của anh?…”. Tình yêu không phải là… giày dép để em đo đạc hay so sánh, cũng như chắc chắn là khi anh nói em là số thứ bao nhiêu thì em kiểu gì mà không lăn tăn suy nghĩ chứ em.

Khi giận anh, thà em cứ càu nhàu bên tai anh cả ngày cũng được. Dù sao thì việc đó cũng dễ thương gấp 10 lần chuyện em cắt liên lạc, khoá máy và bình thản nhìn anh lo sốt vó lên. Thật sự sau một quãng thời gian quen nhau, anh đã thôi không còn nhớ hết những lần kỉ niệm yêu nhau, kỉ niệm cái cầm tay đầu tiên, cái kiss thứ 100 của tụi mình. Nhưng mong em hiểu rằng điều đấy không có nghĩa là anh đã thôi không còn yêu em nữa đâu bé ạ!

Đừng bao giờ vác những bi kịch ảo tưởng từ phim Hàn về mà… đe doạ anh về cái ngày chia tay xa xăm nào đấy. Nếu em cứ nói mãi về một tương lai u ám thế, anh cũng cảm thấy không dám bảo đảm, không dám trông chờ vào điều gì khá khẩm hơn đâu.

Anh thấy sẽ okie hơn rất nhiều nếu em không lượn lờ trước mặt anh với cái áo mặc ở nhà nhăn nhúm hay thản nhiên đắp cái mặt nạ kem dưỡng da đen sì khi anh đang nói chuyện với em. Những lúc như thế em cứ giữ riêng cho mình em thấy thôi nhé!

Khi anh vô tình vuột miệng đem những câu chuyện về người cũ ra thì không đồng nghĩa với việc là anh vẫn còn yêu, vẫn còn nhớ cô ấy gì gì hết. Anh chỉ đang ngốc nghếch một cách không chịu được và em cứ lờ tịt chuyện này đi nha em.

Anh hoàn toàn có thể làm trò để nhìn thấy em vui, kiểu như giả giọng vịt Donald hay múa trọn bài Nobody cho em thưởng ngoạn. Nhưng xin đừng đem chuyện đó “tám” với các cô bạn thân, hay thậm chí bắt anh trình diễn lại một lần nữa trước họ chứ. Giữ lấy “chàng trai tuyệt vời” này cho mình em thôi được không em?

Khi chúng ta đang cãi nhau kịch liệt, xin em đừng báo lỗi anh từng lời từng chữ anh nói. Việc vừa cãi nhau đùng đùng vừa dùng đầu óc phân tích từng câu chữ cho đúng ngữ pháp đúng văn phạm hoàn toàn là điều không tưởng đấy cô nương!

Nếu như anh có khen rằng cái áo của em hôm nay thật đẹp, thì thật sự chỉ là anh đang muốn em vui. Vì anh không thể phân biệt được nó khác gì so với cái áo hôm qua, và đừng nổi giông bão với anh nếu như nó… đúng là cái áo hôm qua đấy!

Mỗi khi tụi mình có xích mích, anh mong rằng em đừng cố đẩy anh vào chiến trận bằng hàng núi câu khiêu khích nha em. Mỗi chàng trai đều có một phần là đứa trẻ và không phải trông tụi anh khô khan như thế có nghĩa là tụi anh hoàn toàn không biết tổn thương có “vị” nhưng thế nào đâu.

Hãy giữ bình tĩnh khi anh không thể bình tĩnh và sau khi anh đã bình tĩnh rồi thì em có thể làm mình làm mẩy mà em yêu.

Em cảm thấy hạnh phúc thế nào khi anh nắm tay em giữa phố đông người, ôm lấy em thật chặt từ sau lưng và bất ngờ hôn em thật ngọt khi em hoàn toàn không chú ý thì anh cũng vậy đấy em ạ!

Có thể em cảm thấy chuyện tình mình mất đi nhiều… kịch tính và anh là chàng trai bình thường hơn là em mong. Nhưng thú nhận là anh yêu em nhiều hơn rất nhiều lần em có thể biết đấy em !

*********

Nguồn : Mạng xã hội me.truyennganhay.net

Saturday, 3 March 2012

* Con người ta vẫn đến và đi !


Hình như lâu lắm tôi mới ngồi lôi đống thư cũ của ngày xưa ra đọc. Lần này, tình cờ thế nào trong lúc nghịch ngợm mail, tôi nhìn thấy một cái mail Bạn gửi, thế là search mọi thư của Bạn và ngồi đọc. Hóa ra đã từng có thời chúng ta viết cho nhau những lá thư như thế, hóa ra đã từng có thời chờ đợi, nhớ nhung nhau như vậy, hóa ra tôi từng có ý nghĩa đối với Bạn như thế, hóa ra Bạn từng là một phần rất quan trọng trong suy nghĩ của tôi.

Khi đọc thư, tôi đột nhiên rất, rất nhớ Bạn! Tôi đột nhiên muốn viết cho Bạn một cái gì đấy, hay gửi cho Bạn một bức ảnh, hay một cái mặt cười, hay tương tự vậy. Nhưng rồi tôi nhớ ra mối quan hệ của chúng ta đã nguội lạnh. Chúng ta đều đã thay đổi, có lẽ người này không còn thực sự chạm vào, hay muốn chạm vào tâm hồn của người kia như ngày xưa chúng ta vẫn hay làm nữa. Chúng ta đều đã bước vào cuộc sống thật, thế giới không còn chỉ bó hẹp vào một vài kỉ niệm.

Bạn thân yêu ạ, gặp được nhau chắc hẳn đã là một cái Duyên lớn ở trong đời. Chúng ta thậm chí còn từng rất thân nhau, vậy thì còn đòi hỏi gì? Chúng ta đã từng đi bộ một quãng dài với nhau, giờ thì ai cũng rẽ vào con đường riêng, là thuận theo tự nhiên, là thứ đã diễn ra, đang diễn ra. Tôi thực sự rất buồn. Cái cảm giác ấy không thể nào tả nổi, nó không giống như việc đã từng thích một ai đấy, hay yêu một ai đấy, rồi tình cảm ấy lặng lẽ biến mất. Việc không còn có thể chạm đến tâm hồn của người kia như xưa nữa, việc bản thân mình đối với người kia không còn quan trọng, việc dửng dưng khi nghĩ về nhau, việc không còn muốn nỗ lực để duy trì mối quan hệ với nhau nữa là một cái gì đấy như dấu chấm hết, như dấu enter và hết một phần. Không còn có thứ cảm giác gì xa cách và buồn bã hơn.


Đã có bao nhiêu mối quan hệ lặng lẽ biến mất theo thời gian như vậy.. Chỉ là con người ta trưởng thành, nhất là khi thực sự bước chân ra va vấp với đời, rồi thay đổi. Mối quan tâm trong cuộc sống không chỉ ngừng lại ở một, hai con người, chúng ta trải nghiệm và đổi thay, khi nghĩ về nhau và kỉ niệm xưa thấy nhớ nhung, nhưng gặp nhau thì trái tim rất dửng dưng. Phách nhịp lạc cả rồi. Bài hát nghe thật buồn.

Vậy thì phải để người kia bước tiếp thôi. Bản thân mình cũng phải dũng cảm đi tiếp con đường của riêng mình.

Chẳng có gì để oán trách nhau, chẳng có gì để lên án, để cáu giận, để tổn thương. Chỉ đơn giản là hai con người từng đã từng rất thân nhau, nhưng theo tháng năm, bước trên những con đường riêng, và không còn gần nhau như ngày xưa, đơn giản là như thế.

Chúng ta nên sống nhiều hơn cho hiện tại. Nếu có thể ở cạnh nhau, nếu yêu quý nhau, nếu muốn chạm vào nhau thì hãy nên làm thế. Nếu thấy nhớ người kia thì hãy nói tôi rất nhớ người kia. Hãy trung thực của cảm xúc của mình. Hãy sống hết mình! Không phải vì lo tương lai mọi thứ sẽ lụi tàn, mà bởi vì cuộc đời là như vậy, những cái đã qua rồi thì không níu lại được, những cái sẽ đến, những thứ bất ngờ, những xoay vần cuộc đời thì ai biết mà ngờ, nên chỉ có hiện tại là thực sự quan trọng. Phải sống cho hiện tại, phải hết mình cho nó.

Điều cuối cùng mà tôi muốn nói: Tôi trân trọng những kỉ niệm với Bạn, tôi buồn vì chúng ta không còn chạm vào tâm hồn nhau như ngày xưa nữa, nhưng tôi sẽ ngẩng cao đầu và bước tiếp. Mong Bạn ổn và thường xuyên cười. Tôi cũng sẽ ổn và đi tiếp theo cách của riêng tôi.


[T.L]