Thursday, 26 June 2014

Từ âm nhạc tới trái tim

Từ âm nhạc tới trái tim

Robby dạy tôi hiểu ý nghĩa của lòng kiên nhẫn, tình yêu thương và đơn giản là cho người khác một cơ hội mà không cần lý do gì.

Haley
(Dịch từ Snopes)
Tôi là giáo viên dạy nhạc bậc tiểu học. Suốt 30 năm trong nghề, ngoài giờ lên lớp ở trường tôi thường nhận dạy piano tại gia cho các em theo yêu cầu của phụ huynh. Thú thực, không phải lúc nào công việc này cũng hứng thú, nhất là khi bạn gặp những "thần đồng" sinh ra từ hy vọng của cha mẹ chúng.
Một năm nọ, có cậu bé tên Robby tự tới nhà tôi xin học. Lúc đó, Robby đã 11 tuổi. Tôi toan từ chối vì tuổi đó mới bắt đầu học đàn piano là đã muộn. Nhưng Robby cứ nằn nì... Sau cùng, tôi xiêu lòng khi nghe chú bé nói rắng ước mơ cả đời của mẹ chú là con trai của mình trở thành một nghệ sĩ dương cầm. Robby trở thành học trò của tôi.
Tuy nhiên, ngay từ buổi học đầu tiên tôi hiểu rằng mình đã vác một gánh nặng vào thân. Robby rất chăm chỉ nhưng xem ra không có nhiều triển vọng trên con đường âm nhạc. Cách thụ cảm nhạc và tiết tấu của Robby quá kém. Thế nhưng, sự chán nản của tôi được xoa dịu phần nào khi thấy chú bé nhẫn nại thực hiện mọi lời chỉ dẫn của tôi.
Thỉnh thoảng, tôi không kìm nổi bực bội, buông lời cáu gắt, thậm chí cầm thước gõ vào tay Robby. Chú bé chỉ ngước đôi mắt tròn xoe nhìn tôi và rồi tiếp tục cặm cụi trên phím đàn. Mỗi khi Robby ra về, tôi thấy mình mệt nhoài.
Tháng ngày trôi qua, trái với dự đoán của tôi, Robby vẫn chăm chỉ dự các buổi học. Mỗi khi bị tôi mắng cậu bé lại lẩm bẩm: "Một ngày kia mẹ sẽ được nghe mình đàn". Bằng kinh nghiệm, tôi biết chắc Robby không thể trở thành một nhạc công. Tôi thầm trách móc mẹ Robby. Ép đứa con không có năng khiếu nhạc này học đàn mà làm gì?

Buổi trình diễn cuối khóa, lần lượt các học trò của tôi đã lên sân khấu, nhưng không thấy dáng Robby đâu. Tôi đang khấp khởi mừng vì bớt đi một tiết mục kém thì Robby thẫn thờ đi vào, mắt đỏ hoe sưng húp, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Tôi không thể hiểu nổi tại sao có người mẹ lại để con mình ăn mặc đầu tóc như thế khi bước lên sân khấu. Nhưng không kịp nữa rồi, đành cứ mặc Robby, miễn chuyện này qua cho nhanh.
Nhưng kỳ lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Robby chơi một bản nhạc buồn do cậu tự chọn mà tôi cũng chưa từng tập cho cậu. Nó đòi hỏi kỹ thuật cao hơn những gì Robby đã học. Dẫu vẫn là tiếng đàn của trẻ con, nhưng nó như có hồn, lúc ai oán, khi ào ạt. Khi hợp âm cuối cùng lắng xuống, toàn thể hội trường đứng bật dậy vỗ tay rầm rầm.
Tôi xúc động tiến ra sân khấu cùng Robby và đặt tay lên vai cậu bé: "Cô chưa bao giờ nghe con chơi đàn hay như vậy. Con đã làm điều đó như thế nào?". Robby trả lời: "Vâng, thưa cô. Cô có nhớ con đã kể chuyện mẹ con bị ốm. Thực ra mẹ con bị ung thư và đã qua đời vào sáng nay. Mẹ con không có khả năng nghe từ nhỏ và đây là tối đầu tiên mẹ có thể nghe con chơi nhạc, do vậy con muốn làm một điều gì đó đặc biệt".
Cả khán phòng không một ai là không rơi lệ. Sau khi đưa Robby vào trong cánh gà, tôi thấy mắt mình đỏ hoe và tôi nhận ra cuộc sống của mình thật may mắn khi được nói chuyện và có một người học trò như em.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy mình được che chở nhưng vào tối nay Robby đã trở thành người bảo vệ đích thực cho tôi. Cậu bé là một giáo viên còn tôi là một cô học sinh. Robby đã dậy cho tôi hiểu ý nghĩa trọn vẹn của lòng kiên nhẫn, tình yêu thương, sự tin tưởng vào bản thân và có thể chỉ đơn giản là việc cho người khác một cơ hội mà không cần lý do gì.


Tuesday, 24 June 2014

Xin đừng trở về trong giấc mơ em...!!!

Xin đừng trở về trong giấc mơ em
Người vẫn đi qua từng vùng hơi thở. Đã bao mùa không nhau?
Huệ Hương
(Tôi làm thơ)

Xin đừng trở về trong giấc mơ em
Người cứ trốn lặng câm góc khuất chẳng thể nào tìm thấy
Như trò ú tim ta vẫn chơi cùng nhau một thời xưa vậy
Hoang hoải kiếm tìm lỗi nhịp niềm cay
Phố mùa này cắn nốt mưa bay
Thênh thang hương gió nhuộm mùi nắng cháy
Nũng nịu nhớ câu thơ chợt òa đứt gãy
Phố à, nín đi kẻo tím lịm chiều Tây Hồ
Váng vất không nhau
Đừng trở về
Phố buồn lắm
Phố đau
Nếp rêu phong thẫn thờ chớm nhớ
Người vẫn đi qua từng vùng hơi thở
Đã bao mùa không nhau?


Có thể một ngày!

Có thể một ngày
Có thể một ngày vô tình… sớm mai. Lời muốn nói bỗng trở thành vô nghĩa.
Huệ Hương
(Tôi làm thơ)
Có thể một ngày mình sẽ bước qua nhau
Vòng tay ôm cũng xa dần thương nhớ
Phố vắng buồn tênh nép mùa vụn vỡ
Khoảng trống bàn tay đâu dễ lấp đầy
Có thể một ngày quên hết mê say
Vòng xe quay lùi gọi tên ký ức
Niềm vui đánh rơi, nỗi buồn rất thực
Chống chếnh lối về hẫng hụt bước chân
Có thể một ngày ký ức vang ngân
Chú dế tình tang gảy điệu đàn xưa cũ
Dắt mộng mị trốn vùi trong giấc ngủ
Rơi rớt vệt màu lem luốc đêm sâu

Có thể một ngày khao khát tìm nhau
Chỉ muốn biết bàn tay kia đã ấm?
Ánh mắt ngày xưa đã thôi thinh lặng?
Nụ cười đã về xua khoảng trống không ai?
Có thể một ngày vô tình… sớm mai
Lời muốn nói bỗng trở thành vô nghĩa
Cách mỗi bước chân mà xa hun hút thế
Người năm nào nay bỗng hóa người dưng
Liệu đêm có đủ dài và sâu
Để giúp em hong khô giọt lệ úa màu
Cho những xót xa vỗ cánh thiên di
Phía bên kia bờ thời gian
Màu nắng đã tàn, đã chợt tắt


Từ âm nhạc tới trái tim...

Từ âm nhạc tới trái tim

Robby dạy tôi hiểu ý nghĩa của lòng kiên nhẫn, tình yêu thương và đơn giản là cho người khác một cơ hội mà không cần lý do gì.

Haley
(Dịch từ Snopes)
Tôi là giáo viên dạy nhạc bậc tiểu học. Suốt 30 năm trong nghề, ngoài giờ lên lớp ở trường tôi thường nhận dạy piano tại gia cho các em theo yêu cầu của phụ huynh. Thú thực, không phải lúc nào công việc này cũng hứng thú, nhất là khi bạn gặp những "thần đồng" sinh ra từ hy vọng của cha mẹ chúng.
Một năm nọ, có cậu bé tên Robby tự tới nhà tôi xin học. Lúc đó, Robby đã 11 tuổi. Tôi toan từ chối vì tuổi đó mới bắt đầu học đàn piano là đã muộn. Nhưng Robby cứ nằn nì... Sau cùng, tôi xiêu lòng khi nghe chú bé nói rắng ước mơ cả đời của mẹ chú là con trai của mình trở thành một nghệ sĩ dương cầm. Robby trở thành học trò của tôi.
Tuy nhiên, ngay từ buổi học đầu tiên tôi hiểu rằng mình đã vác một gánh nặng vào thân. Robby rất chăm chỉ nhưng xem ra không có nhiều triển vọng trên con đường âm nhạc. Cách thụ cảm nhạc và tiết tấu của Robby quá kém. Thế nhưng, sự chán nản của tôi được xoa dịu phần nào khi thấy chú bé nhẫn nại thực hiện mọi lời chỉ dẫn của tôi.
Thỉnh thoảng, tôi không kìm nổi bực bội, buông lời cáu gắt, thậm chí cầm thước gõ vào tay Robby. Chú bé chỉ ngước đôi mắt tròn xoe nhìn tôi và rồi tiếp tục cặm cụi trên phím đàn. Mỗi khi Robby ra về, tôi thấy mình mệt nhoài.
Tháng ngày trôi qua, trái với dự đoán của tôi, Robby vẫn chăm chỉ dự các buổi học. Mỗi khi bị tôi mắng cậu bé lại lẩm bẩm: "Một ngày kia mẹ sẽ được nghe mình đàn". Bằng kinh nghiệm, tôi biết chắc Robby không thể trở thành một nhạc công. Tôi thầm trách móc mẹ Robby. Ép đứa con không có năng khiếu nhạc này học đàn mà làm gì?

Buổi trình diễn cuối khóa, lần lượt các học trò của tôi đã lên sân khấu, nhưng không thấy dáng Robby đâu. Tôi đang khấp khởi mừng vì bớt đi một tiết mục kém thì Robby thẫn thờ đi vào, mắt đỏ hoe sưng húp, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Tôi không thể hiểu nổi tại sao có người mẹ lại để con mình ăn mặc đầu tóc như thế khi bước lên sân khấu. Nhưng không kịp nữa rồi, đành cứ mặc Robby, miễn chuyện này qua cho nhanh.
Nhưng kỳ lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Robby chơi một bản nhạc buồn do cậu tự chọn mà tôi cũng chưa từng tập cho cậu. Nó đòi hỏi kỹ thuật cao hơn những gì Robby đã học. Dẫu vẫn là tiếng đàn của trẻ con, nhưng nó như có hồn, lúc ai oán, khi ào ạt. Khi hợp âm cuối cùng lắng xuống, toàn thể hội trường đứng bật dậy vỗ tay rầm rầm.
Tôi xúc động tiến ra sân khấu cùng Robby và đặt tay lên vai cậu bé: "Cô chưa bao giờ nghe con chơi đàn hay như vậy. Con đã làm điều đó như thế nào?". Robby trả lời: "Vâng, thưa cô. Cô có nhớ con đã kể chuyện mẹ con bị ốm. Thực ra mẹ con bị ung thư và đã qua đời vào sáng nay. Mẹ con không có khả năng nghe từ nhỏ và đây là tối đầu tiên mẹ có thể nghe con chơi nhạc, do vậy con muốn làm một điều gì đó đặc biệt".
Cả khán phòng không một ai là không rơi lệ. Sau khi đưa Robby vào trong cánh gà, tôi thấy mắt mình đỏ hoe và tôi nhận ra cuộc sống của mình thật may mắn khi được nói chuyện và có một người học trò như em.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy mình được che chở nhưng vào tối nay Robby đã trở thành người bảo vệ đích thực cho tôi. Cậu bé là một giáo viên còn tôi là một cô học sinh. Robby đã dậy cho tôi hiểu ý nghĩa trọn vẹn của lòng kiên nhẫn, tình yêu thương, sự tin tưởng vào bản thân và có thể chỉ đơn giản là việc cho người khác một cơ hội mà không cần lý do gì.


Rơi vỡ một nỗi buồn!!!

Rơi vỡ một nỗi buồn
Tận đáy tim mình còn hằn cay nỗi đau. Gió vẫn thầm thì lời yêu ngày chưa nói.
Huệ Hương
(Tôi làm thơ)

Nếu nỗi buồn có thể rơi vỡ trong nắng gió lao xao
Người ta có thể hát rành mạch về ẩn ức trong lòng không ai tỏ
Thì mọi điều bỗng trở nên quá rõ
Có còn gì nhét sâu trong đáy túi mình
Những tháng ngày ta vẫn đi qua nhau lặng thinh
Mùa lá vàng rụng rơi khô cong trên lối
Người với người đi qua nhau thoáng vội
Buông lơi một chiều hờ hững lướt trôi
Tận đáy tim mình còn hằn cay nỗi đau
Gió vẫn thầm thì lời yêu ngày chưa nói
Cọng cỏ buồn hắt hiu nỗi niềm bối rối
Năm tháng đi qua ai ở lại trong đời?


Khơi dậy nguồn cảm hứng tiềm ẩn trong bạn!!!

Khơi dậy nguồn cảm hứng tiềm ẩn trong bạn
Hãy để tâm hồn phiêu lãng và dẹp bỏ những câu hỏi nặng nề... thả hồn trong cuộc sống để ý tưởng đến với ta vô thức.
Chúng ta đều biết sự kết hợp ba yếu tố đúng nơi - đúng việc - đúng lúc có thể khơi nguồn cho những ý tưởng sâu sắc nhất. Nhưng khi sự kết hợp này không xuất hiện, chúng ta thường để mặc bản thân mất đi nguồn cảm hứng.
Dù bạn là một hoạ sĩ đã mất đi nàng thơ của mình, một tác giả bế tắc về ý tưởng, hay một doanh nhân đang loay hoay tìm hướng kinh doanh, bạn đều có thể là người tiếp theo rơi vào tình trạng cạn kiệt mạch nguồn sáng tạo. Làm thế nào để xoá bỏ rào cản trên con đường sáng tạo của bạn? Dưới đây là 14 cách giản đơn để làm được điều đó.
Đi dạo
Tản bộ giữa thiên nhiên chính là giờ ra chơi dành cho người lớn, giống như cách trẻ em trải nghiệm những thời khắc giàu sức sáng tạo nhất của chúng ở sân chơi hoặc bãi cát, người lớn có thể sử dụng không gian vật thể để thả hồn lang thang và tình cờ bắt gặp một ý tưởng. Trong một nghiên cứu, Đại học Stanford chỉ ra rằng, tản bộ giúp chúng ta tăng hơn 60% cảm hứng sáng tạo so với khi ngồi yên.
Trải nghiệm từ nhà bếp
Hãy bỏ các công thức nấu ăn sang một bên và thử xem bạn có thể kết hợp những gì từ những thứ có sẵn trong tủ thức ăn và tủ lạnh nhà mình. Nấu các món mới cho các bữa ăn trong ngày hoặc nhân dịp nào đó có thể mở rộng cái nhìn của bạn về khả năng vô hạn của thế giới ẩm thực và hơn thế nữa.
"Giống như chơi nhạc hoặc làm thơ, nấu ăn cũng đòi hỏi sự kết nối và hài hoà", đó là phát biểu của Faisal Hoque, tác giả cuốn Everything Connects, trong một bài báo trên tạp chí Business Insider. "Hiểu rõ mối liên hệ giữa các nguyên liệu và khả năng tương tác của chúng là điểm mấu chốt để tạo ra các món ăn ngon. Sự cởi mở về mặt ý thức nói trên là trọng tâm của mọi quá trình sáng tạo, bất kể chúng ta làm gì và sử dụng phương tiện nào".
Đọc sách để giải trí
Hãy thả hồn vào cuốn sách đã chờ đợi bạn trên giá sách suốt mấy tháng qua. Đắm mình vào câu chuyện đòi hỏi sự tập trung, đưa bản thân rời xa nỗi thất vọng của tình trạng ngưng trệ nguồn mạch sáng tạo. Khi câu chuyện thu hút toàn bộ tâm trí bạn, bạn sẽ hình dung ra cốt truyện, thu nhận các thông điệp từ cuốn sách và phát triển những ý tưởng của riêng bạn, điều này sẽ giúp bạn nhận ra điều mình đang tìm kiếm.
Vận động
Một trong những phương pháp tốt nhất để khơi nguồn cảm hứng sáng tạo là khiến máu huyết lưu thông. Khi vận động thân thể, tâm hồn chúng ta sẽ tự nhiên thư giãn, stress giảm đi, còn sức tưởng tượng tăng lên. Một nghiên cứu mới đây đã chỉ ra rằng những người tích cực hoạt động thể chất thường thành công hơn, nhờ khả năng giải quyết vấn đề và đề xuất các ý tưởng mới.

Nghĩ về những điều vui vẻ
Những ý tưởng tuyệt vời nhất thường nảy sinh khi tâm trạng chúng ta thoải mái. Một nghiện cứu được công bố trên trang web của Viện Hàn lâm Khoa học Mỹ, tâm trạng vui vẻ có thể giúp con người giải phóng đầu óc, do dó, kích thích trí tưởng tượng của chúng ta.
"Tâm trạng tích cực ảnh hưởng đến khả năng chú ý của bạn - nó có thể khiến bạn mở rộng tầm nhìn", tiến sĩ Adam Anderson, trưởng nhóm nghiên cứu khẳng định, "Kết quả của tâm trạng tiêu cực là tầm nhìn hạn hẹp, chỉ khiến bạn tập trung vào những điều khiến bạn lo lắng - toàn bộ những gì còn lại sẽ bị loại khỏi tầm ngắm và không hề quan trọng".
Tự hỏi bản thân "Sẽ ra sao nếu?"
Nếu muốn phát huy khả năng sáng tạo trong thời gian ngắn, việc đặt ra những vấn đề đòi hỏi giả thuyết ngược có thể giúp bạn đưa ra những cách nhìn mới. Chỉ cần lấy những sự kiện đã xảy ra trong quá khứ và tưởng tượng những cái kết theo hướng khác, xoá bỏ những chi tiết sẵn có đồng thời thêm vào đó một vài ý tưởng của riêng bạn. Việc vẽ lại bức tranh tinh thần này có thể xoá bỏ những ý nghĩ đang ngăn cản bạn đi đến những nơi bạn muốn.
Mơ mộng một chút cũng chẳng sao
Đừng cố ép buộc bản thân giải quyết vấn đề, bởi đôi khi điều này có thể khiến giải pháp rời xa chúng ta. Thay vào đó, hãy để tâm hồn phiêu lãng. Các nghiên cứu cho thấy ngay cả khi chúng ta không tập trung thì bộ não vẫn tiếp tục làm việc để tìm kiếm giải pháp, không những thế, những ý tưởng sáng tạo có thể được phát hiện từ những ý nghĩ vô thức. Vì thế, hãy dẹp bỏ những câu hỏi nặng nề đang lẩn quẩn trong tâm trí bạn - câu trả lời sẽ đến với bạn sớm thôi.
Hãy tập ở một mình
Chuyên gia tâm lý Rollo May phát biểu: "Để khơi nguồn sáng tạo, con người phải có khả năng sử dụng sự cô đơn theo cách xây dựng".
Thông thường, không phải sự thiếu hụt nguồn cảm hứng mà chính sự kích thích quá độ mới là thủ phạm khiến chúng ta bế tắc. Tự tách mình ra để suy nghĩ có thể tạo ra cảm giác thanh lọc cũng như liều thuốc sáng tạo. Trân trọng sự cô đơn và tập trung vào suy nghĩ, bạn có thể nghe thấy giải pháp từ sự im lặng.
Viết lên giấy những suy nghĩ của bạn
Đôi khi, một trong những giải pháp tốt nhất để sắp xếp mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu là đặt bút lên giấy và viết chúng ra. Viết không chỉ khiến bạn khuây khoả mà còn cho phép bạn thấy rõ các ý nghĩ của mình trên không gian hữu hình và hiểu rõ chúng từ một góc độ mới. Giải phóng các suy nghĩ trong đầu cũng là cách mở đường cho các ý tưởng mới xâm nhập và lấp đầy chỗ trống.

Ra khỏi khu vực an toàn
Với những người có tâm hồn sáng tạo, phải tiếp tục thử thách bản thân bằng các nhiệm vụ mới để phát triển. Sự mới lạ là một trong những động lực sáng tạo tuyệt vời nhất, dù chỉ là trải nghiệm những sở thích mới hay từ chối sử dụng những giải pháp trong quá khứ. Hãy đón nhận ngày mới cùng những dự án mới bằng cách nhìn mới và đừng ngần ngại đẩy cao mọi ranh giới và xem xem chuyện gì xảy ra.
Ngồi thiền
Lợi ích của việc ngồi thiền không chỉ dừng lại ở thư giãn và giảm stress. Một nghiên cứu công bố trên Frontier in Cognition cho biết thiền buông thư (trong đó người thiền tiếp nhận mọi ý niệm nhưng không tập trung vào bất kỳ ý niệm nào) tăng khả năng suy nghĩ đa dạng ở người tham gia, yếu tố mang tính chìa khoá của quá trình sáng tạo. Không chỉ sinh viên sử dụng phương pháp thiền định để khơi thông cảm hứng sáng tạo mà rất nhiều doanh nhân cũng tham gia phong trào này đồng thời khuyến khích nhân viên áp dụng giải pháp này để tìm kiếm ý tưởng mới.
Sử dụng màu xanh da trời
Tại sao chúng ta thích ngắm trời xanh và biển biếc - đó là bởi vì màu xanh xinh đẹp này khiến chúng ta cảm thấy thư thái và đưa tâm trí chúng ta đến những chân trời sáng tạo. Đại học British Columbia đã chỉ ra rằng màu đỏ giúp phát triển trí nhớ trong khi đó màu xanh lại là chìa khoá của trí tưởng tượng.
Đi nghỉ
Thỉnh thoảng, cần phải thay đổi hoàn toàn cảnh quan và nhịp điệu để lên lại dây cót tinh thần. Dù chỉ dành vài ngày để nghỉ ngơi hay đơn giản là tận hưởng kỳ nghỉ cuối tuần, hãy mở mang trí tuệ bản thân. Tạp chí Applied Cognitive Psychology,cho biết các trải nghiệm đa văn hoá có liên hệ trực tiếp với sự sáng tạo về mặt tri thức. Vì vậy, hãy khám phá một quốc gia khác, một miền đất khác hay một khu phố mới để mở rộng tầm mắt và tâm hồn.
Ngồi giữa không gian ồn ào
Có thể bạn cho rằng những quán cà phê ồn ào thật khiến bạn mất tập trung, nhưng sự xao lãng này có thể chính là điều bạn cần để giải phóng bản thân khỏi sự bế tắc dai dẳng về mặt tinh thần. Một nghiên cứu mới xuất bản trên tạp chí Journal of Consumer Research cho thấy tiếng ồn ở mức vừa phải có thể nâng cao hiệu quả sáng tạo trong công việc. Vì vậy, hãy ngồi xuống với một tách cà phê và để bản thân quên đi mọi thứ. Bạn sẽ không bao giờ biết điều đó có thể dẫn bạn đi tới đâu.


Kết thúc để khởi đầu :))

Kết thúc để khởi đầu
Từ nay, tôi sẽ là một người phụ nữ năng động, sẽ bắt đầu sống hết mình mỗi ngày, như thể hôm nay là ngày cuối cùng được sống.
Tác giả Erma Bom Beck
(
Mint dịch)
Đôi khi trong cuộc sống, có những sự việc xảy đến khiến chúng ta phải thay đổi các thứ tự ưu tiên trong đời mình. Có thể đó là một dịp sinh nhật không như ý hoặc khi một người bạn đang đối mặt với những khủng hoảng. Với tôi, cái chết của người bạn thân nhất đã khiến tôi thấy mình thật yếu đuối hoang mang và bắt đầu hoài nghi về mục đích sống của mình.
Tôi muốn rút hết tiền trong tài khoản ngân hàng của mình để đến Tahiti. Tôi muốn trải đầy những chiếc đĩa nhựa trên lối đi và lái xe cán nát chúng. Tôi muốn theo học một khóa múa ba lê. Tôi cũng muốn quẳng hết những bông hoa giả xấu xí và thay vào đó là những chùm dây leo và cây cỏ. Tôi còn muốn dỡ hết những tấm thảm lên, rũ mạnh để bụi bẩn muốn bay đi đâu thì bay.
Vào một đêm nọ, tôi chợt ngẫm nghĩ về cuộc sống của mình, như sắp xếp lại những lá bài cho một ván đấu mới rồi tự nhủ nhiều điều với lòng mình. Tôi không muốn phải hối tiếc như người phụ nữ trên tàu Titanic ngày xưa, dấn thân lên chiếc tàu cứu hộ mà chẳng biết tương lai sẽ như thế nào, để rồi cứ phải mãi thổn thức trong đau đớn.

Vậy thì hãy sẵn sàng! Từ nay, tôi sẽ là một người phụ nữ năng động, sẽ bắt đầu sống hết mình mỗi ngày, như thể hôm nay là ngày cuối cùng được sống. Khi nhớ ra tôi có một cây nến lớn hình hoa hồng để trong phòng khách đã bị bụi bám đầy và bị mềm đi vì khí nóng mùa hạ, hôm qua, tôi đã thắp nó lên.
Còn trên cửa kính xe hơi bên phía tôi ngồi có một vết nứt nhỏ mà vợ chồng tôi tính sẽ thay khi nào bán xe thì sao? Nó đã được thay rồi! Hãy đoán xem chủ nhật này, nhà tôi sẽ có ai đến ăn cơm tối ? Đó là Evie và Jack - hai người bạn đã rất lâu chúng tôi không được gặp.
Còn lon cá hộp thật lớn mà tôi cứ chần chừ chẳng muốn khui vì trong nhà chỉ có mình tôi ăn cá, và tính tôi lại không muốn bỏ phí phần còn dư. Vậy thì, còn đợi gì nữa.
Khi tôi đang rửa tay với bánh xà phòng hình vỏ sò biển màu hồng, chồng tôi trêu: “Anh cứ tưởng em để dành chúng chứ! Vì khi gặp nước, mấy bánh xà phòng ấy chẳng còn giống vỏ sò nữa!”.Tôi nhìn xuống bàn tay ướt đẫm bọt xà phòng và nghĩ: "Vỏ sò sẽ chỉ mãi là vỏ sò nếu như tôi không cho nó cơ hội trở thành một thứ khác".


Giọt cà phê sữa – Hương vị của cuộc sống …

Đôi khi cuộc sống làm bạn mệt mỏi, phải đối đầu với bao áp lực từ công việc , gia đình, bạn bè, tình yêu…Hãy dừng lại ,vì khi đó bạn đang vội vã và hấp tấp. Bạn hãy lắng nghe thật sâu tâm hồn của bạn… Khi bạn uống cà phê sữa cũng vậy, điều bạn cần thật sự là cà phê chứ không phải là một chiếc cốc đẹp .
Chậm lại … thật chậm lại … Hãy nhớ rằng ,cuộc sống là một ly cà phê sữa ,có ngọt và có đắng chát… nhưng như vậy ,mới là cuộc sống … Và trên thực tế, bạn làm mọi thứ chỉ để thưởng thức “giá trị cuộc sống”,đừng vì thành bại, hư danh mà đánh mất đi chính mình, bạn nhé !

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cảm thấy rất hạnh phúc trước những thành công , cảm thấy mình may mắn khi đạt được cái này, gặt hái được cái khác … Nhưng có lúc,chúng ta lại mệt mỏi vì những khó khăn,mệt mỏi vì phải đấu tranh , vượt qua trắc trở trong tình yêu ,bạn bè , gia đình và sự nghiệp …
Cuộc sống là thế, luôn có những mảng tối và mảng sang khác nhau, không ai trong chúng ta không bao giờ biết buồn và không ai trong chúng ta chưa biết tới niềm vui . Hãy cảm nhận rằng hạnh phúc như những giọt sữa ngọt ngào, và khó khăn bất hạnh như giọt cà phẹ đắng nghét… Bạn không thể uống mãi ly cà phê không đường cũng như bạn không tài nào chỉ ngồi ăn những muỗng sữa ngọt ngào mà không biết ngán .
Vị ngọt của sữa và vị đắng của cà phê trộn lẫn mang đến cho chúng ta hương vị của cuộc sống .Có những người thích uống cà phê nhiều hơn và có những người thích cà phê ít ít thôi… dù thế nào cũng phải có vị đắng của cà phê. Và bạn hãy tận hưởng cuộc sống này như tận hưởng một ly cà phê sữa … có lúc vui và cũng có lúc buồn … khi bạn chiến thắng, hãy nhớ rằng vị đắng sẽ còn quay trở lại bất cứ lúc nào, và những khi bạn buồn , hãy học lấy sự ngọt ngào trong thất bại . Cuộc sống muôn màu muôn vị và sẽ mang đến cho chúng ta từ bất ngờ này đến bất ngờ khác . Và cho dù vui hay buồn, bạn hãy tự hào rằng mình đang tận hưởng cuộc sống, như là đang tận hưởng một ly cà phê sữa : có ngọt ngào mà cũng có đắng môi …
Cuộc sống đem lại cho mỗi chúng ta những bài toán khác nhau để mỗi người tự tìm ra phương pháp giải, hãy cố gắng nỗ lực vượt qua chính mình để có thể gặt hái được những điểm 10 mà cuộc sống ban tặng. Những lời phê bình của cuộc sống trong bài kiểm tra cuộc đời mà bạn trải qua sẽ là hành trang để bạn đi tới thành công. Vì thế, đừng bao giờ thua cuộc với chính mình bạn nhé, bạn làm được, tôi làm được, mọi người ai cũng làm được . Chỉ đơn giản là ly cà phê sữa thôi mà đúng không ?
Giờ thì hãy làm một tách cà phê sữa để khởi đầu cho một ngày mới tốt đẹp bạn nhé ! Nhớ là phải dùng loại cà phê sạch và là cà phê nguyên chất đấy nhé , đơn giản vì cuộc sống là tận hưởng những  điều tự nhiên nhất !


Giã từ..!!!

Giã từ
Ngược miền em rồi vội vã chôn sâu. Chẳng hò hẹn, giã từ như xưa nữa.
Huệ Hương
(Tôi làm thơ)
Anh trở về dọn dẹp nỗi niềm riêng
Đôi tay em gặt mùa thu khoảnh khắc?
Xôn xao cũ giã từ cúc tím nhắc
Biêng biếc lòng cánh ướt hàng lệ rơi
Anh trở về… Đông - xứ lạ xa xôi
Ngược thời gian tìm em ngày nông nổi
Phố lầm lì bước chân dường chới với
Nụ cười nghiêng chạm gót muộn phiền anh

Đôi tay gầy với vội những mong manh
Bóng thời gian chùng vai người lữ khách
Mùa thu qua đời trên đường khổ hạnh
Đông hé cười xước xát cả nỗi đau
Ngược miền em rồi vội vã chôn sâu
Chẳng hò hẹn, giã từ như xưa nữa
Phố tìm đông ồn ào khắc vết cứa
Dắt chênh vênh nghe cảm xúc im dần
Phố giật mình bởi vết cấu mùa đông
Đường tỉnh giấc cất lời ca giã biệt
Anh giấu mình hoàng hôn phía trước
Giã từ em - vết sẹo cũ xa mờ.


Hãy nói trước khi quá muộn...

Hãy nói trước khi quá muộn
Hãy nói với mọi người, những người mà bạn yêu thương, rằng họ rất quan trọng, rằng họ là một cái gì đó rất đặc biệt đối với bạn.
Mint
(Dịch từ
 Cafedito)
Một hôm, cô giáo đề nghị tất cả học sinh ghi tên những người bạn trong lớp của họ vào hai tờ giấy, để một khoảng trống giữa mỗi cái tên. Sau đó, cô nói với họ rằng hãy nghĩ về những điều thú vị, đáng yêu nhất mà họ cảm nhận được về mỗi người bạn cùng lớp rồi ghi những suy nghĩ ấy vào khoảng trống, dưới tên mỗi người, trong cả hai tờ giấy. Sau khi tất cả đã hoàn thành, các học sinh rời khỏi phòng học, mỗi người một tờ giấy trên tay, tờ còn lại cô giáo giữ.
Vài hôm sau, cô giáo đưa cho mỗi học sinh trong lớp một tờ giấy, ghi tên của họ, trong đó ghi lại tất cả suy nghĩ của các bạn trong lớp về họ. Thời gian sau đó, không khí trong lớp tràn ngập những nụ cười thân thiện: "Tôi thật không biết rằng tôi có ý nghĩa với người đó đến vậy", "Mình cũng không hề biết bạn ấy lại thích mình đến vậy"... Sau đó, không ai nhắc lại câu chuyện về những tờ giấy đó nữa. Rồi lớp học cũng kết thúc, giáo viên và học sinh chia tay nhau trong cả niềm vui hoàn thành khóa học lẫn nỗi bâng khuâng vì phải chia xa.
Vài năm sau, một trong số các học sinh của lớp học hy sinh trong chiến tranh. Cô giáo đã đến dự lễ tang. Từ khi chia tay lớp học, cô chưa một lần gặp lại người học trò xấu số này - Mark. Hầu hết các bạn học cũ cũng về dự lễ tang anh ấy. Họ chầm chậm đi vòng quanh chiếc quan tài, một lần cuối nhìn người bạn từng một thời gắn bó với họ. Cô giáo cũng vậy. Khi cô đứng lại, một người lính - từng là đồng ngũ của người chết, đến bên cô, hỏi: "Cô có phải là cô giáo dạy toán của Mark?". Cô đáp: "Vâng". Người lính nói tiếp: "Mark đã kể nhiều về cô".

Hãy trao yêu thương khi còn có thể.
Sau khi chôn cất Mark, các bạn cũ của anh đã tập trung nhau lại dùng bữa trưa. Cha mẹ của Mark cũng ở đó, họ chờ cô giáo. "Chúng tôi muốn cho cô xem vài thứ" - người cha nói và đưa cho cô một cái ví - "Người ta tìm thấy thứ này trong người Mark khi nó chết. Chúng tôi nghĩ cô có thể nhận ra nó".
Mở chiếc ví ra, người cha cẩn thận lấy ra tờ giấy, được gấp nhiều lần, những nếp gấp đã sờn, chứng tỏ nó đã được mở ra nhiều lần. Không cần xem những dòng chữ trên đó, cô giáo nhận ra ngay đó là tờ giấy mà cô đã chép lại những điều tốt đẹp mà những người bạn cùng lớp đã viết về Mark. "Cảm ơn cô rất nhiều về việc làm này", mẹ của Mark nói, "Cô thấy đấy, Mark đã rất trân trọng nó".
Lúc này, những người bạn cũ của Mark cũng đã tập hợp lại xung quanh họ. Charlie mỉm cười và ngượng ngập nói: "Tôi cũng vẫn giữ tờ giấy của mình. Nó luôn nằm trong ngăn kéo bàn của tôi ở nhà, chỉ cần kéo ra là tôi có thể nhìn thấy nó". Vợ của Chuck cho biết: "Chuck đã yêu cầu tôi phải đặt nó trong cuốn album ảnh cưới của chúng tôi". Marylin cũng hào hững chia sẻ: "Tờ giấy của tôi cũng còn đây, nó luôn nằm trong ví".
Vicki lục trong cặp sách của cô, lấy ra chiếc ví và đưa cho mọi người xem tờ giấy đã cũ của cô: "Tờ giấy này luôn theo tôi, từ đó đến nay. Và tôi nghĩ tất cả mọi người chúng ta cũng đều như vậy". Không kìm được xúc động, cô giáo ngồi sụp xuống và khóc. Cô khóc cho Mark, khóc cho những người bạn của anh, vì họ sẽ không bao giờ còn nhìn thấy anh được nữa.
Trong cuộc đời mỗi con người, những cuộc gặp gỡ thật khó kể hết, nó đến nhanh tới nỗi chúng ta quên rằng cuộc sống sẽ kết thúc vào một ngày nào đó. Chúng ta không ai có thể biết rằng cái ngày đó sẽ đến vào lúc nào. Vì thế, hãy nói với mọi người, những người mà bạn yêu thương và quan tâm, rằng họ rất quan trọng, rằng họ là một cái gì đó rất đặc biệt đối với bạn. Hãy nói với họ, trước khi quá trễ. Và cũng đừng quên rằng, bạn sẽ gặt được kết quả của những gì mà bạn gieo.


Cho những ngày bình yên :))

Cho những ngày bình yên
Ngồi bên hiên nhà một chiều tắt nắng. Nghe lòng mình ngân từng nhịp lặng. Chỉ mong giữ bên đời hai tiếng 'bình yên'.
Huệ Hương
(Tôi làm thơ)
Phép màu nhiệm rồi cũng bỏ đi xa
Em không còn ngủ quên trong câu chuyện Anđécxen có chiếc đũa thần kỳ diệu
Chỉ còn giấc mơ câu hát ru à ơi của mẹ
Tuổi thơ trôi dài mê mải phía sau lưng

Chẳng có bước chân nào lặng câm đợi ta nơi lưng chừng
Sóng và bão giông một ngày cồn lên nước mắt
Dẫu tình yêu kia là có thật
Cũng chẳng thể huyễn hoặc mình không có tiếng chia ly


Niềm tin ủ đầy một ngày có thể hao cạn đi
Khi những dối gian phủ dày trên năm tháng
Chẳng ai có thể tự mình rao bán
Hy vọng nhiều, thất vọng cũng nhiều thêm

Tuổi trẻ ắt đi qua chông gai mỏi mòn
Thành công nào chẳng bước qua đá sỏi
Hạnh phúc hôm nay biết đâu đánh đổi ngày mai nước mắt
Có điều gì là mãi mãi đâu em

Thời gian trôi ngọt ngào hơn, cay đắng cũng nhiều hơn
Ngồi bên hiên nhà một chiều tắt nắng
Nghe lòng mình ngân từng nhịp lặng
Chỉ mong giữ bên đời hai tiếng “bình yên”.



Có thể một ngày...

Có thể một ngày
Có thể một ngày vô tình… sớm mai. Lời muốn nói bỗng trở thành vô nghĩa.
Huệ Hương
(Tôi làm thơ)
Có thể một ngày mình sẽ bước qua nhau
Vòng tay ôm cũng xa dần thương nhớ
Phố vắng buồn tênh nép mùa vụn vỡ
Khoảng trống bàn tay đâu dễ lấp đầy

Có thể một ngày quên hết mê say
Vòng xe quay lùi gọi tên ký ức
Niềm vui đánh rơi, nỗi buồn rất thực
Chống chếnh lối về hẫng hụt bước chân

Có thể một ngày ký ức vang ngân
Chú dế tình tang gảy điệu đàn xưa cũ
Dắt mộng mị trốn vùi trong giấc ngủ
Rơi rớt vệt màu lem luốc đêm sâu


Có thể một ngày khao khát tìm nhau
Chỉ muốn biết bàn tay kia đã ấm?
Ánh mắt ngày xưa đã thôi thinh lặng?
Nụ cười đã về xua khoảng trống không ai?

Có thể một ngày vô tình… sớm mai
Lời muốn nói bỗng trở thành vô nghĩa
Cách mỗi bước chân mà xa hun hút thế
Người năm nào nay bỗng hóa người dưng

Liệu đêm có đủ dài và sâu
Để giúp em hong khô giọt lệ úa màu
Cho những xót xa vỗ cánh thiên di
Phía bên kia bờ thời gian
Màu nắng đã tàn, đã chợt tắt