Friday, 28 October 2011

* Vứt bỏ là cách tốt nhất cho tình yêu ....


Vứt bỏ là cách tốt nhất cho tình yêu..... Có một ngày, chuột nói với mèo: “Mình yêu bạn”. Mèo nói: “Hãy tránh xa tôi ra!”. Chuột khóc và lặng lẽ quay đi. Nhưng không một ai phát hiện ra trong lúc Chuột quay đi, Mèo cũng rớt nước mắt…Thật ra, có một loại yêu, gọi là vứt bỏ!

Vứt bỏ cái đáng vứt bỏ là không thể làm khác được, vứt bỏ cái không nên vứt bỏ là vô lực, không vứt bỏ cái đáng vứt bỏ là vô thức, không vứt bỏ cái không đáng vứt bỏ là cố chấp (?!). Tình yêu cũng cần tâm bình khí hòa. Mặc dù kinh nghiệm mà con người trải qua là không giống nhau, nhưng chỉ có sự khoan dung và hòa thuận với tình yêu mới có thể duy trì và bảo vệ sự hoàn thiện của tình yêu. Không nên vì một người trong quá khứ mà ảnh hưởng đến tình cảm hiện tại của nhau.

Nếu bạn đã từng thật sự yêu người đó, thì bạn sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên.

Nhưng, dù thế nào đi nữa…

Đối với những việc đã qua, hãy để nó qua đi! Hiện tại bạn là người đi đường, nhìn ngắm những phong cảnh khác nhau, nghĩ về nhiều người khác nhau! Người, phải tự mình học cách trưởng thành! Bạn, bây giờ, phải vì bản thân mà sống mạnh mẽ hơn, phải tạo cho cuộc sống của mình muôn màu muôn vẻ hơn…

Sau khi chia tay, cái mà bạn mất chỉ là người yêu, chứ không phải là tình yêu.

Có một số người, không đáng để bạn phải chờ đợi! Có một số người, không đáng để bạn yêu. Đó là những người không biết quý trọng bạn, không có đủ dũng khí để đối mặt với những mê hoặc của xã hội…

Yêu, thực ra lại là một loại kinh nghiệm. Kinh nghiệm càng nhiều, bạn lại càng hiểu phải yêu thế nào cho đúng.

Sau khi chia tay, vì người đó mà bạn khóc, vì người đó mà bạn đau lòng, đau đến mức mất ngủ….Bạn cho rằng đó là tình yêu, nhưng thực ra những điều đó chỉ xuất phát từ bản năng của con người: không đạt được, bạn thấy buồn và đau khổ. Nhưng đó lại là tốt nhất vì những gì dễ đạt được thường làm cho bạn không biết trân trọng.

Thực ra, trên thế giới này không có người đàn ông nào đáng để bạn phải khóc, vì người đàn ông đáng để bạn phải khóc sẽ không bao giờ làm cho bạn khóc…

Yêu, có lẽ là một việc bách chuyển thiên hồi, rồi có ngày bạn sẽ tỉnh ngộ và bạn sẽ phát hiện: hóa ra mình cũng đang đứng ở đây…Đây gọi là duyên phận, một loại cảm giác rất tuyệt vời.

Con người phải học cách trưởng thành. Có trải nghiệm qua chia tay, bạn mới có thể nhanh chóng và ngày càng trưởng thành hơn. Có thể ngày mai bạn sẽ vui hơn và sẽ tìm thấy được người yêu bạn hơn! Hãy mạnh mẽ lên nhé!



Chúc các bạn một ngày nắng hồng - http://hanamhome.net

Wednesday, 19 October 2011

* Dương Mịch trẻ trung, năng động, cuốn hút với loạt ảnh Tennis

[ nguyen_libra's blog - 15/10/2011 ]

Với chiếc váy ngắn, áo thun trắng đơn giản, Dương Mịch đã cho khán giả thấy được nét trẻ trung, năng động nhưng không kém phần hấp dẫn, lôi cuốn của môn quần vợt. Bộ ảnh đã tôn lên vẻ đẹp thuần khiết cùng đôi chân mảnh mai của Dương Mịch - một trong tứ tiểu Hoa đán của Trung Quốc.

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt, 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt, 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Dương Mịch chụp ảnh quần vợt 2011

Tuesday, 18 October 2011

* [Vietsub + Kara] Bản Giao Hưởng Tình Yêu - OST Bản Giao Hưởng Định Mệnh

Bài hát : Bản Giao Hưởng Tình Yêu
Trình bày : Trương Luân Thạc


Vietsub by William Subbing Team
Don't reupload
Download free at http://williamfengvn.net

Translator : Yoonshinli
Timer : Nguyen_libra 
Kara : Xianli , Nguyen_libra 
Encoder : Xianli 
Uploader : Xianli , Nguyen_libra

Saturday, 8 October 2011

* Nhật ký đi bệnh viện - Tuần đầu tiên

Sau 2 năm đi học, cuối cùng thì đã được đi bệnh viện, vừa vui vừa sợ, hg biết lúc đi có làm sai gì hg nữa, đúng là hồi hộp thiệt, đúng đến con người là mình sợ à. Khoát lên người bộ đồ trắng nhìn cũng bảnh lắm à nha, chẹp chẹp... cũng đẹp đó chứ ta... ^^

Ngày đầu tiên : 4/6/2011

Mình được phân công lấy dấu hiệu sinh tồn của 2 bệnh nhân giường số 1 - số đầu tiên lun nha. Run quá trời, hg biết đầu tiên vào phải làm gì nữa. Tới sát giường thấy một chú nằm, hỏi ra thì chú còn lại đi khám nội soi rùi, vậy là mình từ 2 bệnh xuống chỉ còn 1. Chú bị xơ gan nên da niêm đều vàng, chú dễ tính ghê luôn, mình hỏi gì chú cũng trả lời. Đo HA, đếm mạch thì ok, nhịp thở thì nhanh kinh khủng, chắc tại chú mệt, chú chỉ bị sốt nhẹ nên hg sao, cứ để chú nằm nghỉ. Rồi mình đi vòng vòng hỏi thăm, nói chuyện với người nhà của chú, có vẻ như dễ dàng hơn mình tưởng nhiều. Đang vui vẻ tự nhiên thấy nhỏ bạn khóc - thì ra nó bị bệnh nhân la, rùi hg cho khám, tội nghiệp nó, mới ngày đầu, tính ra số mình hên thật ^^

Ngày thứ hai : 5/6/2011

Bữa nay hg thăm khám nữa, mình nhận việc nhận bệnh nhân với trực điện thoại. Có một buổi sáng mà người ta làm gì mà gọi lắm thế hg biết, hết gặp người này, gặp người kí, rùi nào là hội chẩn, chuyển viện.... có ghế mà chẳng được ngồi. Mỗi lần chuyển viện là mình lại phóng thanh, cứ bị cô nhắc hoài, nói to lên, nói gì mà nhỏ thế... hix... ngại chít được, sao mà nói to. Đấy công việc của mình hôm nạy sao mà nhẹ thế hg biết nữa T_T

Ngày thứ ba : 6/6/2011

Tiếp tục hành tình đi thực tập, mình lạ được đổi việc tiếp - gọi bệnh nhân đến phòng siêu âm - kì nhở, mình học Gây mê mà sao lại xếp việc này ? Hg hiểu được, đã xếp thì phải làm, hg dám thắc mắc >.< Khà khà, lại phóng thanh, có điều lần này gọi một lượt hai mươi mấy bệnh nhân một lúc, khô cả họng. Gọi xong ra nhỏ bạn nói: " Giọng Ly phải hg ? Nghe dễ thương ghê ! " :x :x :x nghe đã lỗ tai quá à, hehe ^^ Gọi thế thôi chứ được mấy người tới đâu, vậy là mình lại phải trực tiếp đi đến từng giường nhắc nhở, haizzzz. Ui trời, mình nhắc hết một tầng lầu, quay lạ phòng siêu âm, bệnh nhận đã đứng chật cứng, vậy là phải sếp chỗ lại cho từng người, chỉ đi người không thì đỡ rồi, đằng này có bệnh nhân nặng nên nào là băng ca, nào là xe lăn... thui rùi, chết mình, ngộp thở hg nổi @_@

Ngày thứ tư : 7/6/2011

Ai chà, lại đổi việc nữa sao ? Hg hiểu người ta xếp thế nào nữa. Bữa nay lại qua chuyện bệnh nhân rùi. Công việc cụ thể là cứ có bệnh nhân nào cần đi nội soi là mình lấy giấy tới giường đó, thay chai dịch truyền (nếu hết), rồi đỡ bệnh nhân lên xe lăn hoặc băng ca đẩy đi (có người nhà giúp nhá, chứ cái thân mình như gì mà đỡ người ta có nước nằm luôn lên băng ca thì đc ^^ ). Rồi, không còn gì để nói, mỗi lần chuyển là đi thang máy, sáng thì chưa ăn sáng mà cứ đi lên đi xuống liên tục làm cái thân mình tàn tạ, tã tơi T_T đất dưới chân cứ nhấp nhô, đứng không vững được -> say thang máy. Nhưng có được nghỉ đâu, cứ có bệnh nhân là vẫn phải đi, được cái, người nhà bệnh nhân nhìn mình cứ như muốn nói cảm ơn, em nhiệt tình quá, thành ra vẫn thấy jui jui