Friday, 4 July 2014

Kim Ngưu nữ gửi Ma Kết nam: Những điều mà bé con đã cất giữ trong lòng đến nay

Kim Ngưu nữ gửi Ma Kết nam: Những điều mà bé con đã cất giữ trong lòng đến nay
Phải rất đắn đo bé con mới quyết định viết ra những điều này gửi đến người khổng lồ.
Bé con và người khổng lổ quen nhau qua một trang mạng kết bạn cũng không được lâu cho lắm nhưng bé con có ấn tượng tốt về người khổng lồ rất nhiều. Người khổng lồ quả thật đúng là người khổng lồ và bé con cũng đúng thật là bé con.
Bé con nhớ những ngày đầu mình mới làm quen và trò chuyện cùng nhau. Bé con đọc lại những dòng tin nhắn ấy mà cảm thấy vui vui vì những từ ngữ rất dễ thương lúc đó. Bé con nhớ nhất là kỉ niệm ngày mà người khổng lồ bị bệnh á, còn hôm đó lại là ngày bé con đang rất buồn, bé con cứ đợi người khổng lồ lên mạng để có thể trò chuyện với người khổng lồ. Tuy người khổng lồ trả lời không online được vì đang bệnh nhưng cuối cùng người khổng lồ cũng đã online vì bé con đòi nghỉ chơi người khổng lồ. (Nhớ đến điều này bé con thấy chúng ta giống con nít quá ha).

Rồi những ngày tiếp theo bé con và người khổng lồ vẫn trò chuyện với nhau như thế rồi. Sau đó mình đã gặp mặt nhau. Bé con không biết trong lần gặp nhau đó, người khổng lồ ấn tượng thế nào về bé con. Ngày hôm đó, bé con đã rất rất tranh thủ đi một quãng đường dài hơn 70km để có thể gặp người khổng lồ, nhưng vẫn không kịp vẫn để người khổng lồ đợi hết 30 phút. Lúc bé con đến nơi hẹn không thấy người khổng lồ đâu cả, bé con gọi điện thoại liên tục nhưng người khổng lồ không bắt máy, bé con nghĩ là người khổng lồ không đợi nữa và đã về rồi. Đó là lần đầu tiên, bé con hẹn mà đến trễ nên rất áy náy và lúc đó tự nhiên lại muốn khóc á vì không phải gặp được nhau là điều dễ dàng đối với bé con. Nhưng rồi người khổng lồ đã quay trở lại, bé con thấy rất vui. Đó cũng là lần đầu, bé con hẹn gặp một người mà lại chịu khó trang điểm, vì thường ngày mọi người cứ bảo bé con không biết chăm chút cho vẻ ngoài nhưng chẳng may hôm đó lại quá tay nên nhìn không đẹp chút nào cả. Hixx……
Và đó có lẽ là lần gặp đầu tiên và cũng là lần gặp cuối cùng giữa bé con và người khổng lồ. Bé con và người khổng lồ không còn như những ngày đầu mới quen, chúng ta mỗi người đi một con đường riêng, càng đi càng ngược chiều nhau và khoảng cách càng ngày càng xa. Bé con dù cố gắng tìm cách này cách khác để có thể gặp lại nhau nhưng cuối cùng vẫn không được. Có những lúc bé con thấy nhớ người khổng lồ lắm rất muốn nhắn tin và gọi điện nhưng lần nào bé con gọi cũng không thấy người khổng lồ bắt máy. Rồi có những lúc bé con muốn nhắn với người khổng lồ là bé con thích người khổng lồ lắm nhưng không lần nào bé con đủ can đảm để nhắn cả. Cuối cùng, bé con đã quyết định nhắn một tin nhắn là sẽ không nhớ, không gọi và không thích người khổng lồ nữa… vẫn là sự im lặng của người khổng lồ. Bé con không thể hiểu hành động của mình là thế nào nữa. Điều cần nói thì không chịu nói, điều không nên nói thì cứ nói ra.

Dù bé con cứ bảo người khổng lồ phải giảm cân, giảm cân nhưng thật sự bé con thích người khổng lồ cứ khổng lồ như thế. Bé con rất muốn được nói những câu “người khổng lồ của bé con”, “con heo mập của bé con” và nựng má người khổng lồ một cái và ôm người khổng lồ thật chặt. Những điều này chắc sẽ không còn thực hiện được nữa rồi. Bé con càng làm thì lại càng rối. Hix…
Thỉnh thoảng bé con vẫn xem facebook của người khổng lồ để biết người khổng lồ đang ở đâu và làm gì. Bé con nghĩ người khổng lồ luôn vui vẻ với cuộc sống của mình dù không còn gặp lại bé con nhưng bé con thì lại không được vậy. Người khổng lồ đã từng nói sẽ cõng bé con, sẽ để bé con dựa vào người ngủ một giấc thật dài và cũng đã từng bảo là sẽ đợi bé con nhưng giờ có lẽ không còn được như thế nữa…


Thursday, 3 July 2014

Thư không gửi mẹ

Mẹ yêu, Những dòng này con viết xuống đây, thật sự con mong là không bao giờ mẹ đọc được. Con muốn thế.

Những ngón tay ấn lên đỉnh đầu, và xoa đều lên vùng trán, nó lại xoay xoay quanh thái dương, con mong rằng mẹ bớt nhức đầu hơn một chút. Con muốn ngồi đây, cho đến khi nào mẹ ngủ, để nghe hơi thở mẹ nhẹ nhàng và yên bình. Lòng con trầm lại...

Mẹ, con khẽ thơm nhẹ lên vầng trán mẹ, giống như ngày xưa mẹ hay thơm con lúc ngủ, điều đó thật tuyệt vời làm sao. Con yêu mẹ, yêu cái cách mẹ nhéo vào vai con lúc con đứng nghĩ thơ buồn, con yêu cái cách mẹ bĩu môi khi con ba hoa một điều gì đó, con yêu cái cách mẹ mắng con lúc con sai. Và đó là tất cả những gì lập đi lập lại trong giấc mơ nơi Kiev lạnh giá.

Mẹ có biết rằng những ngày Tết đến, khi bạn bè chuẩn bị về nước thì con lặng lẽ kiếm ghế ngồi đánh game. Không phải con thích game mà con muốn quên đi cảm giác xa nhà luôn túc trực và trào nước mắt. Nhưng con trai thì không được khóc, nên con nén điều đó vào lòng

Giờ con ngồi bên mẹ lúc này, con lại không muốn ra đi một lần nữa. Không muốn mẹ cuời nhòa trong nước mắt cho cụôc trở về của 3,4 năm sau. Con muốn ngồi đây, mãi ở nơi này, chăm sóc cho mẹ những khi mẹ mệt, điều đó quan trọng biết bao...

Mẹ cọ người khe khẽ và con tiếp tục thơm lên vầng trán, con vuốt nhẹ mái tóc rất dài và con xoa đều đôi má. Nhiều lúc sống trên đời, người ta bon chen ngoài xã hội, kiếm thật nhiều tiền, nằm một chỗ đứng vững chãi thì để làm gì khi phải đánh đổi gia đình và tình cảm. Con cũng nghiệm ra điều đó nhiều rồi và con mong con sẽ không bao giờ mắc phải.

Bố đã nói: Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời. Nhà ta không giàu có nhưng mà Bố mẹ nuôi con khôn lớn bằng tất cả tình yêu của mình. Đó còn quý giá hơn vật chất trên đời này... vì mai này có tiền, có quyền, có tất cả nhưng con không mua được nó, tình cảm. Con có hiểu không?

Ngày đi cũng sẽ đến, con hiểu cuộc sống luôn bắt mỗi chúng ta đối diện với khó khăn. Vậy thì con sẽ nén lại lòng mình cho những ngày sắp đến. Để ngày mai, trên đôi chân của mình, đôi chân ngày nào chập chững bước đi, sẽ vững vàng trên con đường con chọn. Con hãnh diện vì gia đình này, vì con hiểu, bao giờ mọi người cũng luôn bên cạnh con.

Wednesday, 2 July 2014

Câu chuyện về những hình tròn

 Câu chuyện về những hình tròn


TTO - Khi còn thơ bé, tôi mê nhất là trò thổi bóng xà phòng. Những quả bóng lấp lánh ấy cứ trong suốt khiến tôi chỉ thấy đó là những vòng tròn. Những vòng tròn tíu tít nối đuôi nhau tuôn ra sau cái ống thổi của tôi nom thật rực rỡ và tinh khiết. Tôi mê chúng vì chúng có vẻ đẹp của cầu vồng và một hình hài hoàn hảo. Tôi thường vẽ những hình tròn cố sao cho thật tròn...

Lớn hơn một chút, tôi bước vào cấp một. Đó là chuỗi ngày tôi gắn mình với bạn bè và những trò chơi tập thể. Cô giáo lập ra một vòng tròn và chúng tôi - thật thú vị được là một phần của vòng tròn đó. Cô đứng giữa hài hòa và vui vẻ, lúc thì bắt một bài hát, lúc lại làm chủ một cuộc chơi... Đó cũng là lúc tôi nhận ra vòng tròn có một cái tâm.

Tôi vô cùng thích thú với trò chơi của vòng tròn. Những buổi sinh hoạt tập thể luôn bắt đầu bằng một vòng tròn của tình bạn. Chỉ cần cô giáo đưa hai tay lên cao, kết hai bàn tay lại là trên đầu cô đã xuất hiện một vòng tròn - tín hiệu tập hợp. Chúng tôi, tay nắm tay chạy vòng quanh sân để tạo một vòng tròn thật lớn, thật đẹp. Cô giáo bắt đầu dạy chúng tôi múa. Khi múa, lúc chúng tôi dồn lại - vòng tròn bé tý, lúc dãn ra - vòng tròn nở như một bông hoa. Và chính lúc ấy, chúng tôi nhận ra chúng tôi có thể thay đổi một hình tròn...

Đến cấp hai, tôi đã tập làm người lớn. Một vòng tròn vô hình xuất hiện - vòng tròn tình cảm. Tôi thích một bạn trai, bạn trai đó lại thích một bạn gái, bạn gái lại thích một bạn trai khác, và bạn trai ấy lại... thích tôi. Câu chuyên về vòng tròn ấy lẳng lặng nhưng day dứt, khó quên. Một vòng tròn oái oăm, không đầu không kết.

Câu chuyện về những vòng tròn lại tiếp tục khi tôi bước vào tuổi trưởng thành. Tôi nhận một chiếc nhẫn của bạn trai để rồi sau đó phát hiện chiếc nhẫn tròn xoe kia quá rộng so với ngón tay tôi. Tôi không thay đổi được vòng tròn đó. Tôi học cách chập nhận.

Hôm qua, tôi bỗng nhận ra mình lại đang vẽ một hình tròn. Không cố gắng vẽ tròn thật tròn như khi thơ bé, tôi vẽ nó với nỗi sợ hãi mơ hồ e dè thầm kín. Tôi ở giữa, không cho phép mình bước ra, cũng không cho ai bước vào. Đó là vòng tròn tự kỷ. Tôi không dám gần người tôi yêu quí, không dám cười, không dám khóc. Tôi sợ người khác nhìn thấy điểm yếu của tôi. Tôi sợ cả nụ cười mỉm của bạn bè. Vòng tròn ấy khép lại, không có lối thoát...

Hôm nay, bất chợt nghe một bài hát quen thuộc "Nối vòng tay lớn"... Tôi bắt gặp những hình tròn mới...

Bạn thấy không? Hình tròn của cuộc sống không đơn giản vẽ bằng một cái compa. Không đo bằng chu vi hay diện tích. Chúng được vẽ nên từ cuộc sống muôn màu. Có cái tròn thật tròn, tinh khiết và lộng lẫy như tuổi thơ. Có cái lại trái ngang như tình cảm. Có cái lại là liều độc dược như thói tự kỷ... Bạn đã thấy bao nhiêu hình tròn như thế?

Màu hoa đỏ

TTO - Khi một người bạn Pháp hỏi tôi “Tại sao đất nước Việt Nam còn lạc hậu, con người Việt Nam nhỏ bé lại có thể đánh bại được người Pháp và người Mỹ”, tôi trả lời “Chúng tôi thắng họ không phải vì sức mạnh của vũ khí hiện đại mà bằng ý chí, bằng tinh thần thép không mệt mỏi của cả một dân tộc trong cuộc trường chinh dài ngót trăm năm”.

Tôi sinh ra trên một mảnh đất trung du đất cằn sỏi đá. Thái Nguyên, cái tên dễ làm gợi cho người ta nhớ đến những đồi chè ngút ngàn xanh mướt, những rừng cọ tán rợp bóng che đặc trưng của miền Trung du Bắc bộ. Vâng có lẽ chỉ có những cây cọ và chè mới sống nổi trên những triền đồi đá gan trâu bạc mầu này. Hạt gạo làm ra là công sức của cả một năm cày bừa tát nước lên những thửa ruộng bậc thang cao chơi vơi lưng chừng đồi. Bởi lẽ đó mà hạt gạo quê tôi quý lắm, quý đến nỗi mỗi lần ăn cơm mà tôi để rơi xuống mâm một hạt thôi là bà nội bắt nhặt lên ăn cho bằng hết.

Căn nhà của tuổi thơ tôi là một căn nhà lợp bằng lá cọ có năm gian. Lá cọ đã cũ kĩ và bị năm tháng, gió mưa bào mòn đến bạc trắng như tóc bà vậy. Đây là căn nhà bà đã sống từ thời còn con gái đến nay. Trên chiếc cột lớn chính giữa nha có treo một chiếc đòn gánh và một chiếc bình gốm không có men đã xạm màu thời gian. Thủa nhỏ tôi rất ngạc nhiên tại sao cứ mỗi tháng ba đến khi mùa hoa gạo nở đỏ rực trên nền trời bà lại mang chiếc bình và cái đòn gánh xuống lau chùi rất kĩ lưỡng. Ánh mắt bà lúc đó như lạc về một nơi rất xa. Với sự tò mò của một đứa trẻ, đã bao lần tôi hỏi bà về chúng, và rồi một ngày tháng 3 se lạnh khi tôi sắp tròn 9 tuổi bà đã kể cho tôi nghe về sự tích của cái bình và chiếc quang gánh đồng thời cũng là chuyện tình của ông bà. Đó là lần đầu tiên tôi nghe đến ba chữ Điện Biên Phủ.

Gần 40 năm trước bà là cô thiếu nữ xinh gái nhất làng, bà và ông ở cạnh nhà nhau và đã chơi với nhau từ lúc còn để chỏm. Bà thương ông vì hiền lành và chăm chỉ. Mẹ mất từ nhỏ, một mình ông phải giúp bố chăm hai đứa em còn nhỏ rất chu đáo. Làng nằm trong vùng căn cứ địa cách mạng Việt Bắc, đêm đêm ông bà cùng nhau đi học lớp bình dân học vụ, sáng sáng cùng nhau đi gánh nước ở giếng làng, chiều chiều cùng nhau đi cấy ruộng bậc thang hoặc đi tập cùng đội dân quân xã. Hai gia đình cũng thân nhau lắm, tết năm đó các cụ đã hứa với nhau là bao giờ đông hết, hoa gạo nở thì cho hai đứa trẻ thành đôi.

Thế rồi một sự kiện đã làm thay đổi cả vận mệnh của một đất nước. Sự kiện đó cũng làm thay đổi luôn cuộc đời của ông bà. Và ngày nay chúng ta ai cũng biết tới nó với cái tên đầy tự hào: Điện Biên Phủ. Nhưng có ai biết để có một chiến thắng lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu này không chỉ mồ hôi và cả máu của một thế hệ mà còn có biết bao nước mắt và sự hi sinh thầm lặng cả tuổi trẻ và hạnh phúc riêng tư.

Ngày đó cả nước nô nức chuẩn bị cho trận đánh lớn giữa ta và Pháp. Mọi sức người sức của đều dồn cho mặt trận. Không ai biết trận đánh lớn đó là ở đâu nhưng ai cũng biết nó sắp diễn ra và ai cũng có trách nhiệm góp một phần gì đó cho chiến thắng chung. Chiếc bình gốm mà tôi nhắc đến ở trên thủa đó nhà nào cũng có. Nó được treo ở đầu mỗi căn nhà để mỗi bữa ăn, mọi người lại bốc một vài nắm cho vào đó. Câu thơ “cái thời hạt gạo chia ba, một phần ở lại hai ra chiến trường” đã nói lên một cách đầy đủ nhất những hi sinh của người dân quê tôi lúc đó. Hạt gạo khó lắm mới làm ra được trên những mảnh ruộng bậc thang quanh năm thiếu nước. Nhưng chiến trường đang kêu gọi, ý chí của cả nước như thể đốt cháy được cả dãy Trường Sơn, tất cả phải hi sinh cho tiền tuyến.

Không chỉ sức vật chất mà cả con người cũng dồn cả cho trận quyết chiến của cả dân tộc. Ông tôi là một trong những người đầu tiên xung phong vào bộ đội chủ lực mùa xuân năm 1952 để chuẩn bị cho Điện Biên Phủ. Ông đi để lại lời hẹn ước cưới bà vào mùa xuân năm đó. “Hạnh phúc của cá nhân phải hi sinh vì dân tộc em à. Nước mất thì nhà cũng tan” đó là câu nói cuối cùng ngày ông nhập ngũ. Kỉ vật của ông để lại cho bà là chiếc đòn gánh ông đã bao ngày cùng bà đi gánh nước ở ao làng, nó mang bao kỉ niệm mỗi sáng ông bà cùng đặt ngang hai hòn đá để nghỉ mệt lúc đường xa. Cũng chính chiếc đòn gánh đó mấy mùa liền ông dùng để chọc bông gạo đỏ rực tặng bà. Những nhụy hoa gạo trắng như bông được bà phơi cất cẩn thận làm thành chiếc gối đôi cho ngày cưới hai người. Chiếc gối đó bây giờ bà vẫn dùng nhưng ông thì chưa một lần. Ngày ông đi, bà dốc hết bình gạo đầu nhà vào bao ruột tượng quàng vào vai ông.

Chiến sự ngày càng ác liệt, Điện Biên Phủ đã chính thức được hai phía coi là trận giao chiến cuối cùng quyết định cục diện chiến tranh. Những người trai trẻ trong làng đã ra chiến trường gần hết. Chỉ còn phụ nữ lo cả việc đồng áng, gia đình. Nhưng không vì vậy mà bình gạo đầu nhà vơi đi, trái lại nó còn đầy hơn vì một lẽ đơn giản “các anh ngoài mặt trận đối diện với làn tên mũi đạn phải ăn no mới đánh được giặc”.

Lại một mùa hoa gạo nở đỏ rực năm 1953, không biết tại chiến trường đang kêu gọi lương thực đạn dược hay tại một niềm tin vô hình, bà có thể gặp được ông giữa Tây Bắc. Bà nhất định nằng nặc thuyết phục gia đình cho đi dân công hỏa tuyến mặc dù bà thuộc diện được miễn nghĩa vụ do có hai anh đã đi bộ đội lại còn bố mẹ già. Thương con, các cụ cũng đồng ý. Vào một ngày tháng ba sau ngày ông đi một năm. Bà cũng lên đường đi Tây Bắc theo đoàn dân công hàng vạn người trên vai là chiếc đòn gánh năm xưa với 25 cân gạo.

Bà nói đúng là chỉ có đi rồi mới biết những gian khổ của đường lên Tây Bắc, một người dân công đi gánh theo 25 cân gạo có khi chỉ một cân đến được tay bộ đội, số còn lại thì phải làm lương ăn dọc đường. Biết thế nhưng vẫn phải đi vì một hạt đến tay các anh cũng là quý và hơn hết vì một niềm tin cháy bỏng: Bà sẽ gặp được ông. Nghe nói ông ơ trung đoàn 207 thuộc đại đoàn 308 cũng tham gia trận Điện Biên Phủ.

Thử thách đầu đời với một cô gái trẻ như bà thủa đó là một tai nạn tại chân đèo Pha Đin. Do hai cô bạn dân công cùng đi mải hái hoa ban trắng bên bờ suối không chú ý đây là khu vực nguy hiểm có mìn. Một tiếng nổ thanh và nhỏ của trái mìn bướm vang lên, hai cô chết trước mặt bà. Bà khóc 3 đêm liền tưởng không thể đi nổi, nhưng chính hình ảnh của ông đã thôi thúc bà cất bước. Đi đâu bà cũng hỏi thăm, cứ gặp một đơn vị chủ lực nào bà cũng nằng nặc cho gặp một người chỉ huy dù cấp thấp hay cao để hỏi tin về ông.

Kể từ đó bà còn theo đoàn dân công lên Điện Biên hai lần nữa nhưng không lần nào hỏi thăm được tin tức gì về ông. Ngày 13 tháng 3 năm 1953, súng quân ta đã nổ, dội bão lửa xuống đầu quân thù. Suốt 54 ngày chiến dịch là 54 ngày bà ăn ngủ không yên. Tin tức chiến thắng dồn dập báo về qua loa phát thanh treo ở cây gạo đầu làng. Cả tin những thương vong, những khó khăn hi sinh của quân ta khi đánh đồi A1, C1... thỉnh thoảng trong giấc ngủ bà lại giật mình tỉnh giấc vì biết giờ này ông đang cùng đồng đội đối mặt giữa sự sống và cái chết. Mỗi ngày dài dường như bất tận.

Chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7 tháng 5 năm 1954, “Chín năm làm một Điện Biên, nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng”, ý chí của cả một dân tộc đã đè bẹp quân đội viễn chinh Pháp, đè bẹp cái gọi là “Pháo đài không thể xâm phạm” của Nava. Trong đoàn quân chiến thắng trở về không có ông. Lúc này bà sắp sinh bố tôi, hàng đêm bà ôm chiếc gối làm từ hoa gạo ông đã tặng ngày nào khóc. Từng người, từng người lính trở về làng mang theo chiến thắng, nụ cười, những vết thương và cả cơ thể có khi không còn lành lặn. Nhưng dẫu sao thì họ cũng đã về còn ông tôi thì không. Họ kể ông đã một mình dũng cảm ôm khẩu trung liên bắn chặn cho cả đại đội rút lui khi địch phản kích tại sân bay Mường Thanh. Ông đi bỏ lại bà với đứa con trong bụng và cả tuổi xuân xanh chưa tròn hạnh phúc.

Tháng 10 năm đó bố tôi ra đời, bố thậm chí còn chưa biết mặt ông vì ông không để lại một tấm hình nào. Bà ở vậy nuôi con trong căn nhà xưa trên mảnh đồi trung du cằn cỗi. Tôi cũng lớn lên trong căn nhà đó dưới bàn tay chăm sóc của bà. Sau Điện Biên Phủ rồi đến kháng chiến chống Mỹ vẫn một tay bà làm lụng đổ đầy bình gạo góp nuôi bộ đội. Nếu hành trình đi tìm tự do của đất nước là một cuộc trường chinh đầy vinh quang và tự hào thì tôi chắc chắn nó được làm nên không chỉ bằng xương máu của biết bao thế hệ mà còn bằng những sự hi sinh thầm lặng của biết bao con người nhỏ bé như bà tôi. Cuộc đời bà cũng là một cuộc trường chinh.

Sau này lớn lên, tôi có dịp đặt chân lên khắp các nẻo đường đất nước từ đường Trường Sơn đến địa đạo Củ Chi, từ Thành Cổ Quảng Trị đến Điện Biên Phủ nơi ông tôi hi sinh. Bất cứ nơi nào cũng mang dấu ấn về cuộc đấu tranh không mệt mỏi để giành lại độc lập tự do của cha ông. Mỗi khi bạn bè nước ngoài hỏi tôi rằng cái gì làm nên đặc trưng của con người Việt Nam, tôi hoàn toàn tự hào trả lời với họ đó là một “Tinh thần thép” lúc nào cũng cháy rực như màu hoa gạo đỏ lửa trên bầu trời tháng ba, những bông hoa vươn lên trên cành cây khẳng khiu trụi lá để tỏa sắc đỏ xua tan đi cái giá lạnh mùa đông. Dẫu cuộc hành trình đi tìm tự do của cha ông hay cuộc hành trình xây dựng một thế đứng Việt Nam hôm nay, tôi vẫn tin mỗi người Việt Nam vẫn có một ngọn lửa quyết tâm của con Lạc cháu Hồng có thể cùng nhau làm được tất cả. Vâng, di sản tinh thần bất diệt đó là hành trang lớn nhất cho tôi trong cuộc sống hôm nay và mai sau. Một màu hoa đỏ không bao giờ tắt.

Bí mật của may mắn

Bí mật của may mắn


TTO - Tác giả Alex Rovira và Fernando Trías de Bes là hai người bạn thân, với tính cách đặc biệt, tư duy sống sáng tạo, tích cực, luôn say mê thích thử thách với những ý tưởng mới.

Họ cùng đồng sáng lập công ty Salvetti & Llombart, với 40 cộng sự hàng đầu ở Barcelona, Tây Ban Nha - chuyên nghiên cứu thị trường, tư vấn cho các tập đoàn đa quốc gia khổng lồ. Alex Rovira là tác giả cuốn The Inner Compass và Fernando Trías de Bes là đồng tác giả cuốn Lateral Marketing với chuyên gia tiếp thị hàng đầu thế giới - Tiến sĩ Philip Kotler.

Dù chỉ ít người nhưng công ty đã rất nổi tiếng với hàng trăm dự án nghiên cứu thị trường cho các tập đoàn lớn như The Orange Group, Jazztel, Vodafone, Nestlé, Dannon, Hewlett-Packard, Mercedes-Benz, Credit Suisse, Winterthur, Sony Corporation, Pepsi, Fritto-Lay, Moet Chandon, Bongrain, McKinsey&Co., AT Kearney...

Qua các thành công của mình, Alex Rovira và Fernando Trías de Bes đã cùng viết Good Luck để chia sẻ với mọi người. Cuốn sách đã tạo nên một làn sóng tư duy mới trong việc tìm kiếm may mắn, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Họ đã nhận hàng trăm ngàn thư của độc giả trên khắp thế giới gửi về hoan nghênh và cảm ơn ý tưởng độc đáo từ cuốn sách nhỏ này. Phải nói là Good Luck là cuốn sách độc đáo, sẽ còn được nhắc đến và lan truyền đi khắp thế giới. Cuốn sách không chỉ giúp ích cho cuộc sống con người mà rất nhiều công ty trên thế giới đã ứng dụng những ý tưởng của Good Luck để đạt được thành công trong công việc.  

Trong 365 ngày, Good Luck đã được xuất bản bằng 35 ngôn ngữ ở trên 68 quốc gia!

Những quốc gia đã mua bản quyền Good Luck gồm các nước nói tiếng Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Đức, Bồ Đào Nha và các nước Canada, Ý, Nhật Bản, Thụy Điển, Brazil, Hà Lan, Thái Lan, Na Uy, Đan Mạch, Phần Lan, Hungary, Nga, Latvia, Iceland, Ba Lan, Indonesia, Hàn Quốc, Hy Lạp, Estonia, Litva, Galician, Thổ Nhĩ Kỳ, Serbia, Slovakia, Trung Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, Bulgaria, Slovenia, Việt Nam (3/2005).

Những quốc gia đang thương lượng chuyển giao bản quyền gồm Croatia, Romania, Israel, xứ Basque, cộng đồng các nước nói tiếng Ả Rập và một số nước khác.

Lượng phát hành Good Luck ở một số nước:

Nhật Bản: hơn 1.250.000 bản bán hết trong 5 tháng

Tây Ban Nha: hơn 300.000 bản trong 5 tháng

Đài Loan: hơn 90.000 bản (chưa đầy 3 tháng)

Hàn Quốc: hơn 23.000 bản (trong 2 tháng)

Đức: hơn 27.000 bản đã bán hết

Brazil: hơn 30.000 bản (đợt in đầu tiên)

Trung Quốc: hơn 150.000 bản (đợt in đầu tiên)

Việt Nam: 5.000 bản (đợt in đầu tiên - First News),  20.000 bản (dự kiến trong năm 2005)

First News trân trọng giới thiệu đến bạn đọc Việt Nam cuốn sách kỳ diệu này. Nó không chỉ kỳ diệu với các bạn mà ngay cả với chúng tôi - những người thực hiện cuốn sách này. Ngay sau khi thương lượng được bản quyền, mọi người trong First News đã chuyền tay nhau bản dịch. Thực sự cuốn sách đã truyền cho chúng tôi một niềm cảm hứng rất đặc biệt - mọi người đã thao thức biên tập và thiết kế sao cho thật đẹp và mong sao cuốn sách tuyệt vời này sớm đến tay các bạn. Chân thành chúc các bạn sẽ tìm được may mắn trong cuộc sống của mình.

Tìm lại sự may mắn

Tìm lại sự may mắn

Trở về với hiện tại


TTO - Nghe xong câu chuyện, Jim xúc động  cởi đôi giày cũ ra để đôi chân trần của mình trên bãi cỏ mọc đầy những cây bốn lá xanh rì một cách thoải mái. Cả hai đều lặng im, suy nghĩ của họ còn đang mãi đắm chìm vào câu chuyện thần thoại kỳ lạ nọ. Chẳng ai nói lời nào.

Thời gian trôi qua thật chậm. Dường như họ đang ngẫm nghĩ về một điều gì đó. Rồi bỗng nhiên một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ của Jim. Max thấy thế liền vội nói:

- Tôi xin lỗi cậu. Tôi biết cậu đang nghĩ gì, tôi đã làm cậu buồn…

- Cậu đừng nói vậy - Jim vẫn trầm ngâm.

- Tôi đoán cậu nghĩ rằng đây chỉ là một câu chuyện vớ vẩn. Tôi cũng không biết nữa. Tôi chẳng có ý gì cả… tôi chỉ đang cố giúp cậu hiểu để có được sự may mắn.

- Đó cũng chính là những điều tôi đang suy nghĩ đấy, anh bạn thân mến ạ. Tôi đang nghĩ về câu chuyện này, vì cớ làm sao mà nó đến với tôi nhỉ? Tôi đã gặp lại người bạn thơ ấu của mình, người mà tôi đã không gặp năm mươi năm rồi, và được nghe người ấy kể cho câu chuyện may mắn này.

Max suy nghĩ về những gì Jim vừa nói. Sao mà hai người lại gặp được nhau sau ngần ấy năm biệt tích nhỉ? Thật là một sự tình cờ ngẫu nhiên. Nhưng nếu vậy thì đó không phải là một sự may mắn thật sự rồi. Và câu chuyện may mắn đã tình cờ đến với Jim. Và cuộc gặp gỡ này đã không đúng với tinh thần câu chuyện. Thật đáng buồn!

Max thừa nhận:

- Cậu nói đúng. Câu chuyện may mắn này đã đến với cậu rất tình cờ.

- Ngược lại à? – Max ngạc nhiên không biết Jim đang ám chỉ điều gì.

- Đúng vậy. Tôi đã là người tạo ra các điều kiện để câu chuyện này đến với tôi, để cho may mắn có thể mỉm cười với tôi.

- Cậu à?

- Đúng vậy, anh bạn thơ ấu của tôi. Chúng ta đã không tình cờ gặp nhau. Trong bốn năm gần đây, cuộc sống của tôi khốn khổ hơn bao giờ hết và hy vọng duy nhất của tôi là tìm lại được người bạn thân duy nhất mà tôi có: đó chính là cậu đấy. Trong mấy năm qua không một ngày nào mà tôi lại không cố tìm ra cậu trong những gương mặt mà tôi nhìn thấy. Không sót người nào cả, ở mỗi góc đường, ở mỗi quán xá, ở cột đèn giao thông, ở mỗi ngóc ngách của thành phố này… Cậu là người bạn thân duy nhất mà tôi có, mà tôi luôn nhớ về. Rất nhiều lần tôi đã tưởng tượng tới ngày tôi tìm thấy cậu. Tôi thường mơ thấy cậu, cũng giống như  Sid mơ về Cây Bốn Lá thần kỳ của anh ấy. Đôi lúc, tôi còn cảm nhận được cái ôm nồng ấm mà chúng ta vừa trao nhau cách đây một tiếng… Tôi chưa bao giờ ngừng suy nghĩ về điều này. Tôi tìm cậu với niềm tin rằng cậu sẽ truyền nghị lực và niềm tin cho mình. Và câu chuyện may mắn vừa rồi là một món quà vô giá đối với tôi, nó quý hơn tất cả những điều khác. Thật đúng lúc!

Jim nói thêm:

- Tôi đã tìm thấy cậu vì tôi muốn tìm cậu… Câu chuyện cậu kể đã đến với tôi bởi vì tôi đã đi tìm nó, dù tôi không ý thức là mình đang làm như vậy.

Vô cùng xúc động, Max hỏi:

- Như vậy là cậu đã tin vào câu chuyện và, tin rằng nó có thật?

- Đúng vậy. Tôi không hề nghĩ rằng đó là một câu chuyện vô bổ. Ngược lại, lần gặp gỡ này của chúng ta chứng tỏ với tôi một điều rằng tôi cũng có thể làm được như Sid. Hôm nay, tôi đã là người tạo ra may mắn cho mình với câu chuyện kỳ lạ. Và tôi cũng có thể tạo nên những may mắn khác. Tôi sẽ làm được. Cậu hãy tin.

Max ôm chặt Jim xúc động như một câu trả lời.

Giọng Jim trở nên rất lạ:

- Hôm nay gặp lại cậu và nghe câu chuyện may mắn đó. Tôi cảm giác như mình trẻ lại. Tôi không nghĩ là mình đã sáu mươi tuổi rồi. Tôi sẽ dám bắt đầu lại từ đầu.

Max nghe thế xúc động nhìn Jim. Không cần phải nói thêm gì nữa, ngôn từ thường không cần thiết giữa những người bạn tâm giao, tri kỷ. Một lần nữa họ lại ôm lấy nhau thật chặt.

Max đã đi rồi nhưng Jim vẫn còn ngồi đó, trên chiếc ghế đá công viên với đôi chân trần trên đám cỏ mượt mọc đầy những cây bốn lá xanh rì, lòng thanh thản, nhẹ nhàng.

Bỗng Jim thấy nhột nhột ở bàn chân. Ông nghiêng người ra phía trước nhổ lên một đám lá dưới đất. Đám lá ấy mơn man thật nhẹ bàn tay ông như muốn mời gọi sự chú ý của ông.

Đó chính là những cây bốn lá.

Jim mỉm cười. Ở độ tuổi sáu mươi, sau bao thất bại đắng cay và tuyệt vọng, ông vẫn nở được một nụ cười hồn nhiên. Ông vẫn tin rằng mình còn có thể tạo nên may mắn cho chính mình.

Thế bạn còn phải chờ đợi bao lâu nữa mới bắt đầu đi tìm sự may mắn của mình? Đừng trì hoãn nữa…

Trong cuộc sống và công việc, không nhất thiết bạn phải có ngựa và kiếm, và bạn cũng không cần phải đi vào nơi rừng sâu bạt ngàn hiểm nguy.

Bạn hãy dám tin, ước mơ và áp dụng một cách thông minh những bí mật trên đây. May mắn sẽ đến với bạn - chắc chắn - và không chỉ một lần.

Cuộc gặp gỡ kỳ lạ sau bao năm tháng

Cuộc gặp gỡ kỳ lạ sau bao năm tháng

TTO - Đó là một buổi chiều mùa xuân đẹp trời tại công viên trung tâm. Khi ấy, Max – một người nổi tiếng được hầu hết mọi người trong vùng biết đến như một biểu tượng thành đạt trong kinh doanh và cuộc sống - đang ngồi trên chiếc băng ghế dài.

Ông vô tư ngắm nhìn dòng người tản bộ quanh những lối đi rợp bóng mát trong công viên. Đôi mắt sáng và đôn hậu của ông biểu lộ sự lắng đọng của một người trải nghiệm và ánh lên cái nhìn của một tâm hồn rất trẻ trung.

Tiếng cười thơ ngây của những đứa trẻ đang đùa nghịch gần đó làm cho ông như muốn quay trở lại thời niên thiếu của mình. Ông ngước nhìn những nhánh cây đu đưa trong cơn gió thoảng nhẹ của buổi ban chiều cùng những tia nắng lung linh trên thảm cỏ xanh mượt phủ đầy những cây cỏ bốn lá mềm mại như nhung trải rộng dưới chân, chưa bao giờ ông thấy lòng mình lại bình yên đến thế. Một buổi chiều đẹp như muôn thuở!

Đột nhiên, từ đâu đi đến một ông già dáng vẻ mệt mỏi ngồi xuống bên cạnh Max. Ông ấy là Jim – cũng khoảng tuổi Max – cái tuổi sáu mươi nhưng lại có gương mặt trông thật khắc khổ bởi những năm tháng dãi dầu nắng mưa in đậm trên mái tóc đã bạc quá nửa, thế nhưng trong dáng đi của ông vẫn toát lên một tư thế kiêu hãnh và đầy tự trọng. Ông đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời, đặc biệt ba mươi năm gần đây là thời gian khó khăn hơn bao giờ hết. Đã lâu lắm rồi ông không biết thế nào là mùi vị của niềm vui, thành công hay hạnh phúc.

Khi đưa ánh mắt nhìn sang phía người đối diện, cả hai chợt thấy có điều gì dường như quen lắm, gợi nên từ rất xa xăm nhưng cũng thật gần gũi.

- Anh là Max phải không? – Ông già lên tiếng hỏi.

- Còn anh có phải là Jim không? – Max nhìn thật lâu và hỏi nhỏ với giọng ngạc nhiên khôn xiết.

- Ôi! Bao nhiêu năm đã trôi qua! – Ông lão tên Jim thốt lên.

- Không thể nào như thế được! Thật không thể tin nổi! – Max nghẹn lời.

Họ đứng dậy ôm chầm lấy nhau.

- Tôi đã nhận ra ngay đôi mắt xanh của cậu, Jim ạ – Max xúc động.

- Còn tôi thì lại không thể nào lầm vào đâu được cái nhìn thẳng thắn và chân thành của cậu... từ cách đây năm mươi năm vẫn không thay đổi chút nào. Tôi vẫn nhớ cậu, dù ngần ấy thời gian đã qua... – Jim nói giọng run run.

Sau khi bồi hồi nhớ lại và cùng nhau hàn huyên những kỷ niệm thời thơ ấu được một hồi lâu, Max nói:

- Anh bạn cũ thân mến, giờ cậu hãy kể cho tôi nghe tình cảnh của cậu bây giờ đi… Tôi nhận thấy trong mắt cậu phảng phất một nỗi buồn lớn lắm.

Jim thở dài:

- Cuộc đời tôi là một chuỗi dài những thất bại liên tiếp.

- Chuyện là như thế nào?

- Chắc cậu còn nhớ cái ngày mà gia đình tôi dọn đi lúc chúng ta mới lên mười. Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại. Chắc cậu không biết lý do tại sao phải không? Lúc đó, một người chú của cha tôi vừa mới qua đời nhưng ông ấy lại không có con cái gì cả. Thế là cha tôi được thừa hưởng toàn bộ gia tài của ông chú để lại. Cha mẹ tôi không muốn để mọi người biết chuyện nên đã phải đổi nhà, đổi xe, đổi cả hàng xóm lẫn bạn bè và chúng ta cũng mất liên lạc từ ngày đó.

- Thì ra chuyện là như vậy. Tôi cứ luôn thắc mắc không biết chuyện gì đã xảy đến với cậu. Chắc là món tiền thừa kế đó lớn lắm phải không?

- Đó là cả một gia tài khổng lồ. Ngoài tiền bạc, gia đình tôi còn được thừa hưởng một nhà máy dệt lớn đang rất ăn nên làm ra. Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên. Khi cha tôi mất đi, tôi thay ông quản lý nó. Nhưng thật xui xẻo. Mọi việc cứ ngày càng tệ đi cho tới ngày hôm nay.

- Thế chính xác chuyện gì đã xảy ra với cậu nào?

- Trong một thời gian dài quản lý công ty, tôi đã không thực hiện bất kỳ sự thay đổi nào vì mọi việc dường như diễn ra rất xuôi chèo mát mái. Nhưng sau đó các đối thủ cạnh tranh xuất hiện ngày càng nhiều và thế là lượng sản phẩm bán ra của công ty tôi bắt đầu sụt giảm. Lúc đó sản phẩm của tôi vẫn là loại tốt nhất, nên tôi nghĩ khách hàng sẽ hiểu rằng mặc dù hàng của những hãng khác rẻ hơn nhưng chất lượng thì không thể nào bằng công ty tôi được. Nhưng khách hàng có biết gì về các loại vải tốt hay xấu đâu. Họ cứ chuộng loại vải vừa rẻ vừa hợp thời trang hơn.

Jim ngừng lại hít một hơi dài. Thật không dễ dàng gì cho ông khi phải một lần nữa nhớ lại tất cả những chuyện này. Còn Max thì vẫn im lặng. Ông không biết phải nói gì để chia sẻ với người bạn thiếu thời trước tình cảnh này. Jim tiếp tục kể:

- Lợi nhuận đi xuống trầm trọng nhưng nhà máy vẫn tiếp tục hoạt động. Tôi cố gắng đơn giản hóa bộ máy hoạt động, thu nhỏ quy mô làm ăn, cắt giảm chi phí đến tối đa, thế nhưng càng ngày doanh thu của công ty lại càng giảm sút. Tôi cũng đã xem xét đến việc tạo ra một sản phẩm mới nhưng chẳng có nhà đầu tư nào chịu bỏ tiền vốn ra cả. Tôi không có nhiều sự lựa chọn lúc đó. Tôi đã nghĩ đến việc mở một dãy cửa hàng của riêng mình và đã bỏ công nghiên cứu về việc này mất gần một năm. Nhưng cuối cùng khi tôi đã có thể thực hiện được ý tưởng này thì lại không còn đủ tiền nữa. Thế là tôi vỡ nợ. Tôi buộc lòng phải bán nhà máy, đất đai, nhà cửa… tất cả tài sản của mình. Tôi đã có tất cả, có những gì mà mình hằng mong muốn và cũng đã mất tất cả. Quả là may mắn không bao giờ ở bên tôi.

- Thế sau đó cậu đã làm gì? – Max hỏi.

- Tôi không còn biết phải làm gì nữa. Tất cả những người đã từng sát cánh bên tôi thời hoàng kim giờ đều ngoảnh mặt lại. Ngay cả vợ tôi cũng bỏ tôi mà đi. Tôi làm hết việc này đến việc khác nhưng chẳng việc nào được lâu cả. Cuộc đời tôi xuống dốc đến độ đã có lúc tôi biết cơn đói là như thế nào. Mười lăm năm gần đây tôi đã phải cố gắng hết sức để có thể sống được qua ngày. Tôi sống nhờ vào số tiền mọi người thưởng cho khi làm giúp họ những công việc lặt vặt. Và có lúc tôi đã phải nhận thức ăn thừa từ những người hàng xóm tốt bụng. Quả thật cuộc đời đã không mang lại cho tôi nhiều may mắn, mà kết cục lại bất hạnh thế này đây.

Jim không muốn tiếp tục kể thêm về chuyện mình nữa nên quay sang hỏi Max:

- Thế còn cậu? Cuộc sống của cậu như thế nào? Cậu có gặp nhiều may mắn không?

Max mỉm cười trả lời:

- Chắc cậu còn nhớ là nhà tôi rất nghèo, nghèo hơn cả nhà cậu khi chúng mình còn sống ở khu phố đó. Gia đình tôi mấy đời đều nghèo khó, rất nhiều đêm chúng tôi đã đi ngủ với cái bụng trống không, đói cồn cào. Cậu chắc còn nhớ mẹ cậu đã nhiều lần sẻ bớt thức ăn cho chúng tôi vì bà hiểu là cuộc sống của nhà tôi khó khăn như thế nào. Tôi nghĩ là cậu cũng biết tôi không có đủ tiền để đi học. Mười tuổi, tôi đã bắt đầu phải đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình, đúng ngay cái hồi mà nhà cậu biến mất một cách bí ẩn.

Max dừng lại, hồi tưởng một lúc rồi mới tiếp tục nói:

- Mới đầu tôi đi rửa xe. Sau đó tôi kiếm được chân xách hành lý ở một khách sạn lớn. Rồi tôi xin được làm bảo vệ ở một khách sạn hạng sang khác. Khi hai mươi hai tuổi, một cơ hội lớn đã đến với tôi.

Jim tò mò hỏi:

- Cơ hội gì thế?

- Tôi mua được một cửa hàng nhỏ sắp đóng cửa. Tôi đã dùng hết số tiền mình dành dụm được và chạy vạy đi vay khắp nơi mới mua được nó. Đó là một cửa hàng sản xuất túi da. Tôi đã từng nhìn qua hầu như tất cả các loại túi xách hồi còn làm ở các khách sạn sang trọng, vì thế tôi biết người giàu thích những loại túi nào. Thế là tôi chỉ việc làm lại những kiểu túi mà tôi đã xách không biết bao nhiêu lần khi còn là một thằng bé khiêng đồ cho khách.

Max say sưa kể tiếp:

- Lúc đầu tôi phải vừa may vừa bán. Tôi làm việc hầu như không nghỉ, ngày cũng như đêm lẫn cuối tuần và ngày nghỉ. Năm đầu tiên công việc kinh doanh của tôi diễn ra khá suông sẻ, vì thế tôi đầu tư nhiều hơn vào việc sản xuất túi xách với các nguyên liệu da thật và đã đi khắp nơi để tìm hiểu về cách làm ăn của những cửa hàng da khác. Tôi cần phải hiểu rõ hơn bất cứ ai khác về các loại túi da. Tôi đã học hỏi rất nhiều khi đi quan sát những cửa hàng khác. Hễ có dịp là tôi lại hỏi bất cứ người nào đang dùng giỏ xách da về những điểm họ thích cũng như không thích khi dùng nó.

Max bồi hồi nhớ lại những ngày xa xưa. Ông tiếp tục:

- Doanh thu cứ thế tăng dần lên. Trong mười năm liên tục, tôi luôn tái đầu tư những gì mình đã có được. Tôi cũng luôn tìm kiếm những cơ hội mới ở bất kỳ nơi nào có thể. Mỗi năm tôi đều thay đổi những chiếc túi bán chạy nhất, tôi luôn chỉnh sửa lại kiểu dáng để làm cho chúng ngày càng hấp dẫn hơn. Tôi không bao giờ trì hoãn công việc của hôm nay sang ngày hôm sau. Tôi luôn có trách nhiệm về tất cả những việc diễn ra quanh mình. Tôi có được cửa hàng thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư, và cứ thế… Cho đến bây giờ, tôi đã có hơn 2000 công nhân làm việc cho 20 nhà máy của mình trên khắp thế giới. Và tôi cũng giúp đỡ và chia sẻ với rất nhiều người còn khó khăn trong cuộc sống. Nói cho cùng thì mọi việc cũng đâu có dễ dàng gì. Tôi đã làm việc say mê với tất cả tâm huyết để có được ngày hôm nay và tôi tự hào với những gì mình đã đạt được.

Jim ngắt ngang lời Max:

- Thấy chưa, cậu đã may mắn hơn tôi. Đời chỉ là thế mà thôi.

Max nói to ngạc nhiên:

- Cậu nghĩ thế thật sao? Có thật cậu chỉ đơn giản nghĩ là tôi đã quá may mắn phải không?

Jim vội trả lời, giọng ôn hòa:

- Ồ, tôi không có ý làm cậu bực mình hay coi nhẹ những gì cậu đạt được. Nhưng tôi không nghĩ sự thành công của cậu chỉ hoàn toàn là nhờ vào bản thân cậu mà thôi. Số phận chỉ mỉm cười với những ai may mắn được nó chọn. Và nó đã mỉm cười với cậu chứ không phải với tôi. Đơn giản chỉ có thế mà thôi, có đúng vậy không?

Max im lặng, suy nghĩ một hồi lâu rồi lên tiếng:

- Cậu nghe này, tôi chẳng hưởng một gia tài nào cả, nhưng tôi đã được thừa hưởng một điều còn quý giá hơn từ ông nội của mình. Cậu có biết thế nào là sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự hay không?

- Không – Jim trả lời nhưng không thật sự quan tâm lắm.

- Tôi đã học được điều khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự qua một câu chuyện kỳ lạ mà người ông quá cố thường kể cho tôi nghe. Rất nhiều lần, và cả bây giờ nữa, tôi luôn nghĩ rằng câu chuyện này đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi. Nó luôn bên tôi trong những lúc sa cơ thất thế, lúc tôi sợ hãi, hoài nghi, mất niềm tin, thất vọng lẫn khi tôi thành công, hạnh phúc. Cũng nhờ vào câu chuyện này mà tôi đã quyết định dùng hết số tiền cật lực dành dụm suốt sáu năm để mua lại cái cửa hàng cũ kỹ đó. Câu chuyện cũng đã giúp tôi thực hiện nhiều quyết định rất quan trọng cho cuộc đời mình.

Max kiên nhẫn nói tiếp trong khi Jim vẫn lơ đãng nhìn đâu đâu:

- Có lẽ ở tuổi sáu mươi như thế này thì chẳng còn ai lại muốn nghe kể chuyện cổ tích nữa, tuy nhiên tôi nghĩ chúng ta không quá già đến nỗi không còn cần nghe một câu chuyện hữu ích nữa. Người ta thường nói: “Còn nước - còn tát. Còn sống - còn hy vọng”. Nếu cậu muốn thì tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện đó.

Jim im lặng không trả lời.

- Câu chuyện đặc biệt này đã giúp ích rất nhiều người trong mọi tầng lớp xã hội, ngành nghề, từ những vận động viên, nghệ sĩ, tới cả những nhà khoa học hay nhà nghiên cứu, kinh doanh, sinh viên, cho mọi người ở mọi độ tuổi. Những người thấy được sự khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự đã đạt được những kết quả ngoài mong đợi trong công việc. Nó cũng giúp nhiều người tìm được người mà họ hằng mơ ước. Tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện này vì nó đã giúp ích cho chính bản thân tôi. Và tôi cũng đã chứng kiến sự hiệu nghiệm của nó ở không biết bao nhiêu người.

Nghe đến đây, Jim không thể nào còn thờ ơ được nữa. Ông nói:

- Thôi được rồi, cậu hãy nói đi: Điểm khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự là gì?

Max trầm ngâm một hồi lâu rồi mới cất tiếng trả lời:

- Gia đình cậu đã may mắn khi bất ngờ được thừa hưởng một gia tài lớn. Nhưng sự may mắn đó lại không tùy thuộc vào chúng ta, đó là lý do tại sao nó không kéo dài lâu được. Ngược lại sự may mắn thật sự là do chính cậu tạo ra, nó phụ thuộc vào cậu. Đó mới chính là sự may mắn thật sự.

Jim nghe thế, rất lấy làm ngạc nhiên:

- Có nghĩa là cậu không tin vào điềm may à?

- Được rồi, nếu cậu muốn thì tôi cũng công nhận rằng sự may mắn “trên trời rơi xuống” quả thật là có hiện hữu trên đời nhưng rất ít khi nó xảy đến với chúng ta và nếu có thì cũng chẳng kéo dài được mấy. Cậu không biết là chín mươi phần trăm những người từng trúng vé số đã phá sản hay trở về tình cảnh như trước đây trong vòng chưa đầy mười năm kể từ ngày họ trúng số sao? Ngược lại, sự may mắn thật sự có thể đến với ta nếu ta thật lòng mong nó đến. Chính vì vậy mà ta gọi nó là sự may mắn tốt lành, là điều mà ai trong chúng ta cũng đều mong ước.

- Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào?

- Cậu có muốn nghe câu chuyện đó không?

Jim lưỡng lự. Nhưng rồi ông chậc lưỡi đồng ý. Dẫu sao thì nghe câu chuyện này ông cũng có mất mát gì đâu. Ông cũng thấy vui vui khi thấy người bạn thời niên thiếu - đã nửa thế kỷ nay mới gặp lại - của mình lại muốn kể cho ông nghe một câu chuyện cổ tích ở vào cái tuổi đã bạc trắng mái đầu. Đã lâu lắm rồi mới có người trò chuyện với ông như thể ông vẫn còn là một cậu bé vậy.

- Được rồi, cậu hãy kể đi. Tôi nghe đây.

Good luck - Bí Mật của May Mắn

Good luck - Bí Mật của May Mắn

The International Best-Seller That Has Swept the World (Cuốn sách làm bừng sáng cả thế )giới!


TTO - Cuốn sách sau 6 tháng phát hành đã bán được trên 2.500.000 bản trên toàn thế giới. Được bình chọn là cuốn sách bán chạy nhất tại châu Âu, Nhật Bản, Brazil, Tây Ban Nha, Hàn Quốc, Mỹ, Đài Loan...

Được chọn là JAPAN BOOK OF THE YEAR 2004 (cuốn sách hay nhất trong năm 2004 tại Nhật Bản), nhận giải thưởng 2004 Shinpu Award - là giải thưởng uy tín và cao quý nhất do các tập đoàn xuất bản và phát hành sách Nhật Bản trao tặng.

Việt Nam là quốc gia thứ 68 trên thế giới mua bản quyền Good Luck.

“Thật là tuyệt vời! Tôi chắc chắn cuốn sách sẽ đi vào lịch sử như một câu chuyện kinh điển. Cuốn sách hấp dẫn người đọc ở mọi lứa tuổi - từ trẻ em cho đến người lớn - giống như câu chuyện Hoàng Tử Bé của Antoine de Saint Exupéry.” - Philip Kotler (Chuyên gia Marketing)

Good Luck - Bí Mật của May Mắn - là cuốn sách nổi tiếng và độc đáo nhất được Nhà Xuất Bản Jossey-Bass xuất bản ngày 1/9/2004. Theo các công ty bản quyền châu Âu, Good Luck là cuốn sách đầu tiên trong lịch sử hiện đại bán được bản quyền  dịch ra 15 ngôn ngữ trên thế giới trước khi được xuất bản ở bất kỳ quốc gia nào (chỉ qua truyền miệng và qua Internet). Cuốn sách được xuất bản đầu tiên ở Tây Ban Nha vào tháng 2/2004. Chỉ trong vòng hai tuần, Good Luck đã vượt lên dẫn đầu danh sách những cuốn sách bán chạy nhất ở Tây Ban Nha, Nhật Bản, Brazil, Mỹ, Hàn Quốc, Đài Loan và đang lan tỏa nhanh chóng sang các quốc gia, châu lục khác những tháng đầu năm 2005.

Câu chuyện trong Bí Mật của May Mắn hấp dẫn như câu chuyện thần thoại với những chân lý thực tế và vĩnh hằng của cuộc sống, mang lại cho người đọc niềm tin, hy vọng, những trải nghiệm quý báu, đồng thời lý giải tại sao một số người luôn gặp được may mắn trong khi những người khác lại không gặp. Cuốn sách đã mang đến cho độc giả một cái nhìn thú vị và sâu sắc về thay đổi những điều kiện cần thiết để tạo ra và duy trì sự may mắn trong cuộc đời chúng ta. Độc giả khắp mọi nơi đã chú tâm thưởng thức, chuyền tay cho bè bạn và mỗi người đều mua nhiều bản để tặng cho gia đình, người thân, đồng nghiệp như những món quà đặc biệt của sự may mắn.

Good Luck là một câu chuyện lạ thường hướng độc giả đến một bài học vô cùng giá trị về cuộc sống: Sự may mắn không xuất hiện ngẫu nhiên trong hành trình cuộc sống chúng ta; chính chúng ta phải tìm và tạo ra những điều kiện để may mắn tìm đến với mình. Dưới ngòi bút của Alex Rovira và Fernando Trías de Bes - hai nhà tư vấn tâm lý và tiếp thị hàng đầu thế giới đã có công trình nghiên cứu về thái độ, hành vi con người cũng như ước mong, niềm tin của họ đối với sự may mắn, thành công trong cuộc sống.

Câu chuyện giản dị này có thể được áp dụng rất rộng rãi cho tất cả mọi người và có khả năng khích lệ một cách độc đáo. Bí Mật của May Mắn kể về một câu chuyện đầy cảm động giữa hai ông già, Max và Jim, khi họ tình cờ gặp nhau ở công viên trung tâm sau 50 năm xa cách.

Trong khi Max đạt được những thành công và hạnh phúc tràn đầy trong cuộc đời từ sự khởi đầu vô cùng khó khăn, từ hai bàn tay trắng, thì Jim lại không thể làm được điều đó, lúc khởi đầu ông đã được cuộc sống ưu đãi rất nhiều. Bí quyết thành công và may mắn của Max nằm ở câu chuyện kỳ diệu mà người ông đã kể lại cho Max từ nhiều năm trước.