Tuesday, 31 May 2011

* Ngỡ như...




...Có những tình yêu, ngỡ đâu là vĩnh cửu, là mãi mãi...Nhưng rồi cũng chia tay..


...Có những tình bạn, ấm áp, gắn bó, hy sinh, yêu thương..Nhưng sao một lúc nào đó lại quay lưng, lại buông tay.


...Có những lời nói, tưởng đâu là vu vơ..nhưng có người sẽ nhớ suốt cả cuộc đời...

...Có những lời hứa nghe thì mạnh mẽ lắm, nhưng chỉ là hứa suông thôi, hứa chỉ để làm cho người nghe tin tưởng..Thế mà có thực hiện đâu..

...Có những tiếng cười, tưởng đâu cũng bình thường như bao nụ cười khác ..có biết đâu đó là sự mong đợi của một người chưa nhận được bao giờ …

...Có những tiếng khóc, tưởng chỉ khi buồn, khi tuyệt vọng, khi xoa dịu cơn đau..Ngờ đâu rằng, trong niềm vui cũng có những giọt nướt mắt..

. ..Có những quá khứ, khi nhớ lại thì bật cười thật tươi..Nhưng khi trở về hiện tại thì cô đơn, đau đớn vì không tìm lại được nữa..

...Có những khi nghĩ về tương lai , chỉ hy vọng nó sẽ tốt đẹp hơn , chứ đừng cô đơn lạnh lẽo như bây giờ…

. ..Có những nỗi đau, đau đến nỗi bật khóc không thành lời, tưởng sẽ không bao giờ nguôi ngoai… nhưng rồi tất cả cũng qua thôi nhờ thời gian chữa trị …

..Có những sai lầm , dù biết là sai nhưng vẫn làm . Vì yêu ? Vì thương ? Vì nhớ ? Vì khát khao ?... để rồi khôg bao giờ có thể sửa chữa được..

..Có những chờ đợi, dù biết rằng nó sẽ chẳng quay về, dù biết rằng nó đã đi mãi..nhưng sao vẫn chờ đợi..

..Có những giây phút , tuyệt vọng , bế tắc , cố tìm cho mình một lối đi ...nhưng rồi lại ngồi xuống , tự trấn an mình là cứ tạm đứng yên một chỗ đã...

..Có những giọt mưa , chỉ là mưa...nhưg đối với một ai đó..là biết bao nhớ nhung , chua xót , yêu thương...

..Có những thời điểm mà tất cả mọi thứ dường như chống lại ta , đến nỗi có cảm giác tưởng như ko thể chịu đựng thêm một phút nào nữa...

....nhưng hãy cố… đừng buông xuôi và bỏ cuộc, vì sớm muộn gì mọi thứ rồi cũng sẽ thay đổi...


Sẽ tốt đẹp hơn lên …Đó mới là cuộc sống !!

Sưu tầm

Sunday, 29 May 2011

* Tôi đã quên

Không phải nụ cười nào cũng là biểu hiện của niềm vui.

Không phải lúc nào muốn trọn vẹn ngày tươi vui là nỗi buồn không tìm đến.

Không phải việc Tôi yêu Người và ngược lại là chúng mình có quyền được sống hạnh phúc mãi...



Tìm về ngày trước,

Những ngày êm đềm hơn, có lẻ không cười tươi, có lẽ không có lúc rạo rức, có lẽ nắng không ấm, có lẽ hạnh phúc chưa thật sự tròn đầy.

Nhưng , nó bình dị, tẻ nhạt với ai đó,

Nó tầm thường, đơn giản với ai đó.

Và đó là những ngày không than thở, không chán chường, không nhọc lòng suy nghĩ lung tung, không nuối tiếc vu vơ, không buồn phiền, không mệt mỏi...



Thế nào nhỉ ?

Rằng là vì có quá nhiều chuyện xảy ra,

Rằng là vì chúng mình không đi trên con đường trải đầy hoa, êm đềm lặng sóng,

Rằng là vì Tôi còn tệ lắm gặp tí khó khăn đã than thở, chán chường,

Rằng là vì áp lực một ngày phải gánh trách nhiệm cho gia đình thật là khó chấp nhận...



Những lúc thế Tôi lại quên,

Quên rồi Người đang yêu Tôi,

Quên rồi có Người luôn bên Tôi...

Live ϡ Laugh ツ Love ت

Saturday, 28 May 2011

* Điều có thể duy nhất là yêu thương


Khi mọi chuyện đều không thể, thì duy nhất, yêu thương là có thể

Chúng ta đang qua tuổi hai mươi

Và nỗi nhớ chất đầy năm tháng

Nhưng tháng năm chẳng làm dày dạn

Trái tim yêu của một con người…

Nếu một ngày thức dậy, nghĩ về những ngày đã qua, nghĩ về những mất mát, bạn có khóc không? Chẳng còn dám nhận là mình mạnh mẽ nữa, vì tôi biết nước mắt tôi đã rơi…Mỗi ngày đi qua là một ngày tôi lớn khôn thêm, nhưng cũng là những ngày mà tôi biết tôi phải học lại cách yêu thương…

Yêu thương một người…

Phải chăng là để họ sống đúng với cách mà họ muốn, để cho họ trở thành người mà họ muốn trở thành?

Phải chăng yêu thương là phải cho yêu thương ấy lớn kịp theo thời gian, để nó không trở thành một cái áo quá chật chội, ngột ngạt?

Phải chăng yêu thương là học cách chấp nhận, chấp nhận yêu hoàn hảo một-con-người-không hoàn-hảo??

Phải chăng…???

Yêu thương là sẽ làm tổn thương nhau?

Nhiều lúc tôi nghĩ trong cuộc đời này, nếu mình không làm tổn thương người khác thì chính bản thân mình phải chịu tổn thương. Tôi không bao giờ dám nhận là mình cao thượng cả, một kẻ ích kỉ bản năng, tôi yêu bản thân mình, rất yêu, nhưng đôi khi yêu ít hơn tình yêu tôi dành cho người đó.

Đôi lúc đã tự nhủ lòng mình rằng chỉ cần được “nhìn thấy người cười vui, thì những đớn đau trong tim cũng sẽ gượng cười”, thế nhưng mấy khi tôi đủ tỉnh táo để nhớ đến câu nói này? Tôi vô tình, người cũng vô tình, và.. chúng ta làm tổn thương nhau…

Điều duy nhất có thể là yêu thương

Năm tháng đi qua chẳng có thể làm dày dạn hơn trái tim của mỗi con người. Thời gian làm cho con người ta trưởng thành nhưng yêu thương mãi vẫn như một đứa trẻ. Lần yêu nào tim bạn cũng đập nhanh, cuộc đời xung quanh cũng màu hồng, tâm trí bạn ca hát líu lo…như có một mùa xuân nữa trong đời… Rồi khi trái tim đập nhịp nghi ngờ thì bạn không còn là bạn nữa, nỗi sợ mất mát lất át tất cả lý trí của bạn. Vậy nên tôi mới nói là chúng ta cần học lại cách yêu thương… Vì ta lớn cả rồi. Ta có thể nhận ra rõ vấn đề. Nhưng mà, một khi ta đủ trưởng thành để thấy những việc xung quanh nghiêm trọng đến mức nào, thì ta lại càng dễ mất đi tính trong sáng ngày thơ trẻ, dễ đánh mất đi những hồn nhiên nói cười của bản năng…

Vì chúng ta lớn cả rồi, chúng ta biết có những chuyện có thể bắt đầu lại, có những chuyện vĩnh viễn không…

Yêu thương thật là khó đúng không? Khi yêu thương một người cũng là ta đã yêu thương và chấp nhận tất cả những gì thuộc về người đó, chấp nhận cả những điều “không bình thường ở họ”. Vì họ là một người không giống mình.

Khi mọi chuyện đều không thể, thì duy nhất, yêu thương là có thể.

Ký ức về những tháng ngày đó hãy còn, đau đáu ở nơi góc trái ngực để tôi mỉm cười hạnh phúc. Người ta vẫn thường bảo hạnh phúc chỉ đến với những ai biết rơi lệ khi tổn thương, biết đau đớn khi mất mát, biết khao khát và nuôi dưỡng những ước mơ, biết cố gắng làm lại khi thất bại …

Tất cả dẫu có phôi pha nhưng vẫn vẹn nguyên như chưa có gì xảy ra cả. Hãy giữ cho nhau những gì đẹp đẽ nhất bạn nhé!

Tác Giả: Pé Cua

Thursday, 26 May 2011

* Yêu và thích khác nhau như thế nào?



  • Đứng trước mặt người bạn thích, tim của bạn sẽ đập nhanh hơn
Nhưng khi đứng trước người bạn yêu, bạn sẽ chỉ cảm thấy vui hơn.

  • Nếu đứng trước người mà bạn yêu, thì mùa đông sẽ như mùa xuân
Còn khi đứng trước người bạn thích, mùa đông chỉ đẹp hơn.

  • Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn thích, bạn thẹn thùng
Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn yêu, bạn sẽ mỉm cười.

  • Ở trước mặt người bạn thích, bạn không thể nói những gì mình nghĩ.
Nhưng nếu ở trước mặt người bạn yêu, thì bạn hoàn toàn có thể nói.

  • Khi đứng trước người bạn thích, bạn bắt đầu cảm thấy ngượng.
Nhưng trước người bạn yêu, bạn có thể “show your own self”.

  • Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn thích.
Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn yêu.

  • Khi người mà bạn thích khóc, bạn sẽ lập tức an ủi
Nhưng khi người mà bạn yêu khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy.

  • Những cảm giác về sự thích thường bắt nguồn từ cái tai.
Nhưng những cảm nhận về tình yêu lại hay bắt đầu bằng đôi mắt.


Cho nên khi bạn không còn thích ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình.Nhưng nếu bạn không còn yêu ai đó nữa, thì mỗi khi bạn nhắm mắt thì tình yêu lại trở lại trên những giọt nước mắt và mãi mãi đọng lại trong trái tim của bạn.Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó.Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.


Tuesday, 24 May 2011

* Phải tha thứ



Tôi đã được dạy dỗ theo một gia phong nghiêm khắc, bất kỳ lỗi nào cũng phải chịu hình phạt. Các cụ cho như vậy là công bằng.

Năm 1921, mới ở trường ra, tôi được bổ làm bác sĩ trong một bệnh viện trị các bệnh truyền nhiễm, tại một miền lạnh lẽo ảm đạm ở Northumberland. Tôi mới tới bệnh viện được mấy ngày thì một tối mùa đông người ta đưa vô một em bé sáu tuổi bị bệnh bạch hầu. Cuống họng em bị nhiều màng làm nghẹt và chỉ có một hy vọng nhỏ nhoi cứu được là mổ khí quản tức thì.

Tôi thiếu kinh nghiệm một cách tai hại, chưa bao giờ làm việc giải phẩu giản dị nhưng quyết định đó cả. Trong gian phòng trống, ánh đèn yếu ớt, tôi rét cóng, run rẩy, gần muốn nôn mửa, nhìn dì phước già và một cô y tá độc nhất, tập sự, còn trẻ, đặt em nhỏ nghẹt thở lên bàn mổ. Tôi lóng cóng cầm con dao mổ cuống họng ứ huyết của em. Càng thấy mình vụng về, tôi càng quyết thành công, cứu em bé gần chết ngạt đó. Sau cùng cặp mắt mờ vì mồ hôi của tôi thấy được khí quản trắng, bóng láng của em. Tôi đục một lỗ và một luồng không khí vô đầy phổi phập phồng, hai lá phổi bị ép phồng lên lần lần và đứa bé đã kiệt sức hồi tỉnh lại. Tôi vội vàng đút một cái ống vô, khâu lại, coi chừng cho người ta đặt em đàng hoàng vào giường, trong cái màn dưỡng khí. Hãnh diện vì thành công, tôi trở về phòng riêng. Bốn tiếng sau, vào lúc hai giờ sáng, tôi chồm dậy. Có tiếng gõ cửa. Cô y tá mặt tái mét, hoảng hốt ấp úng bảo tôi:

- Thưa bác sĩ, mời bác sĩ tới ngay.

Cô có phận sự canh đứa nhỏ, ngủ thiếp đi trên đầu giường nó, lúc tỉnh dậy thì thấy cái ống đã bị tắc. Đáng lẽ theo lời tôi dặn, rút ống ra, hút hết màng nhớt đi, công việc đó bất kỳ y tá nào cũng làm được, thì cô ta hoảng quá, quýnh lên bỏ chạy, lỗi đó không sao tha thứ được. Khi tôi vô tới phòng thì đứa nhỏ đã tắt thở, gắng cách gì cũng không làm cho hồi tỉnh lại được.

Tôi thấy thế là toi một mạng người một cách lãng nhách, thật là một sự mất mát không sao đền bồi được. Nghĩ tới cái nỗi mình thành công như vậy mà chỉ vì sự biếng nhác, ngu xuẩn của một nữ y tá hoảng hốt, hóa ra hỏng hết, tôi giận sôi lên. Nhất định rồi, tai nạn đó sẽ chấm dứt đời y tá của cô ta. Tôi quyết tâm gởi sở y tế trong miền một bản báo cáo để đuổi cô ta và cấm cô hành nghề nữa.

Đêm đó tôi thảo ngay bản phán quyết của tôi, giọng nghiêm khắc cay độc. Rồi tôi cho kêu cô vô, giọng run lên vì giận, đọc lớn tiếng cho cô nghe.

Cô lặng thinh nghe tôi, vẻ mặt thiểu não. Cô gốc gác ở xứ Galles, chưa đầy hai mươi tuổi, gầy yếu, lợt lạt, hơi vụng về, có tật giật giật ở một bên má. Thiếu máu, thiếu ăn, cô vừa xấu hổ, vừa đau khổ, muốn té xỉu.

Cô không tìm cách gỡ tội, muốn gỡ tội, cô có thể viện lẽ rằng làm việc mệt quá. Sau cùng tôi bực mình, la lớn:

- Cô không nói gì cả sao?

Cô lắc đầu, vẻ khổ sở vô cùng. Rồi bỗng cô lí nhí trong miệng:

- Xin bác sĩ tha thứ cho tôi lần này.

Tôi sửng sốt. Ừ, tôi không hề có ý nghĩ đó. Tôi chỉ nghĩ đến việc trừng phạt cô thôi. Tôi trừng trừng ngó cô rồi xẵng giọng, đuổi cô ra, sau cùng tôi ký tên, niêm phong bản báo cáo.

Nhưng cả đêm đó tôi trằn trọc một cách lạ thường. "Xin bác sĩ tha thứ cho tôi lần này." Có một tiếng vang gì vo vo hoài trong đầu tôi, một tiếng thì thầm rằng sự công bình của tôi, và có lẽ mọi sự công bình trên đời này, chỉ là do cái lòng muốn trả thù mà ra thôi. Và tôi phát cáu tự nhủ tôi hoài: "Đừng làm cái trò xuẩn đó!"

Sáng hôm sau tôi lại hộc tủ lấy bức thư ra xé bỏ. Nhiều năm trôi qua. Thiếu nữ có lầm lỡ tai hại đó đã thành y tá trưởng trong một viện nuôi trẻ em quan trọng nhất ở xứ Galles. Trong suốt đời y tá, bà ta đã tỏ ra là một mẫu mực chuyên cần tận tâm. Đầu thế chiến, tôi nhận được tấm hình chụp trong một cái hầm núp tránh bom, trên hình có một người đàn bà khoảng tứ tuần, bận đồng phục y tá trưởng, chung quanh có một bầy trẻ. Bà ta có vẻ mệt nhọc nhưng bọn trẻ đều ngó bà âu yếm tin cậy lắm.

"Xin Chúa tha thứ những tội lỗi của chúng con và chúng con xin tha thứ những người đã có lỗi với chúng con."

Lời cầu nguyện đó rất khó theo. Nhưng người nào thực tâm ráng theo được, thì ngay ở cõi trần này, cũng đã được nhận phần thưởng rồi.



( A. J. Cronin)
Những truyện ngắn hay

* Bộ ảnh mới của Dương Mịch trên tạp chí thời trang L'OFFICIEL tháng 6

[nguyen_libra's blog - 24/5/2011]

Gần đây, tạp chí thời trang hàng đầu thế giới "thời trang L'Officiel " cùng với bộ phim "Cung Tỏa Tâm Ngọc" ba nhân vật chính Dương Mịch, Phùng Thiệu Phong, Hà Thạnh Minh đã tạo ra một bộ ảnh thời trang vượt thời gian, uốn khúc mầu nhiệm. Tạp chí "thời trang L'Officiel" sẽ được phát hành vào tháng 6 năm nay, nhận được nhiều sự mong đợi của mọi người. Nguồn: http://q.weibo.com


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch

Thursday, 19 May 2011

* 20 điều luôn tự nói với bản thân



1. Nếu nhắn tin cho người ta mà lâu không thấy người ta trả lời, đừng nhắn nữa.. không có sự chờ đợi thấp hèn đến thế.

2. Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký.. Hãy tập quen dần với bản thân mình..

3. Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận long trời lở đất, chẳng cần ai đồng tình thương hại. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống..

4. Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của mình, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác. Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình bạn hoặc tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà sẽ không có ai xót xa cho mình.

5. Nếu mà có thể không hút thuốc thì đừng hút.. có thể không uống rượu thì đừng uống. Đây là những hành vi hủy diệt bản thân, nếu là vì ai đó mà làm vậy.. thì rõ ràng mình là đứa ngốc xít.. những người thật sự yêu mình sẽ không làm mình đau.

6. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình, làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn..

7. Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút. Hãy nói với bản thân mình "You"re the best" và giữ vững niềm tin.

8. Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu.

9. Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và cả chính mình. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng chẳng sao, mình vẫn có thể mua quà tặng ba mẹ. Nên nhớ, cha mẹ là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.

10. Lúc rảnh rỗi hãy nghe một đoạn nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, đọc vài trang sách hay, ngủ một giấc trưa. Khi tâm trạng không vui cũng có thể ngủ một lát.

11. Bắt đầu từ bây giờ, phải thông minh một chút, đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ mình không, có yêu mình không? Nếu người ta nhớ và yêu mình thì người ta khắc sẽ nói.. những lời này mà thốt ra từ miệng mình thì người ta sẽ trở nên kiêu ngạo và không quan tâm.

12. Không nên quá quan trọng hoá một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới này vốn không công bằng mà, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất giá trị của bản thân.

13. Đừng vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà ngược đãi bản thân như nhịn đói, khóc thương, tự kỷ, stress.. , đấy là những hành động chỉ có ngốc mới làm. Tất nhiên, đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời..

14. dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì nói vài lời tốt đẹp. Dù sao thêm một người bạn, cho dù ko phải là thân thiết lắm vẫn hơn là thêm một kẻ địch vì vài lời nói thiếu thận trọng, thiếu suy nghĩ của mình.

15. Đôi khi có thể xem vài bộ phim bi HQ nhưng không nên đam mê, có thể ra đường mà tóc tai ủ rũ nhưng phải chú ý trường hợp, có thể chửi vài từ không hay ho nhưng chỉ khi với bạn bè thân thiết của mình. Phải nhớ là nói xong thì quên đi những điều ko vui.

16. Phải có một số bạn khác phái, chỉ đơn giản là bạn thôi nhưng lại là những quân sư tài ba cho mình khi cần thiết.

17. Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy.

18. Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém. Hãy nhẫn nhịn rồi suy nghĩ căn nguyên của vấn đề mà giải quyết trong êm đềm.

19. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Nếu trong phạm vi chấp nhận được hãy xin lỗi trước. Ngẫu nhiên làm người xấu trước cũng ko phải là việc quá tệ đâu.

20. Hãy chia sẻ link bài viết này lên tường của bạn và những người thân yêu.


Wednesday, 18 May 2011

* Anh chỉ giả vờ giận em thôi, nhóc ạ!



A
i cũng cho rằng anh và nó thật khó để hòa hợp, một người khá ít nói, lạnh lùng, không bao giờ thể hiện cảm xúc và cũng không bao giờ người khác biết anh nghĩ gì. Còn nó, một đứa lúc nào cũng nhí nhảnh như con nít, tính nó hơi bốc đồng, muốn làm việc gì là phải cố sống cố chết để làm bằng được, đôi khi nó còn thiếu suy nghĩ và chẳng cần biết những hành động của nó sẽ gây ra hậu quả gì. Thế mà anh và nó lại yêu nhau, lũ bạn quay ra bảo: đúng là một đôi bù trừ cho nhau quá hợp lí. Nó cười nhìn anh hạnh phúc, có lẽ, nó yêu anh vì anh là anh, vì anh cứ nghiêm nghị, cứ lạnh lùng thế, cứ chẳng bao giờ đồng ý với bất cứ việc gì nó làm…

Nó sống vui vẻ với những điều giản dị, nó luôn đem đến cho người đối diện là nụ cười. Nó luôn biết cách làm cho người khác cảm thấy lạc quan và yêu đời hơn, nhưng nó, cũng luôn biết cách…phá hoại một cái gì đó hay là gây ra những hậu quả khó lường.



Anh bận rộn với hàng đống công việc, nó rong chơi và lang thang cả ngày không biết chán, nó có thừa thời gian để than vãn chán nản với anh, có thừa thời gian để bày ra hết trò này đến trò nọ trêu chọc anh. Nhưng tất cả đề giống như mọi lần anh đều nói một câu giống y hệt “em làm sai rổi đấy, học cách xin lỗi đi”. Nó khóc, biết bao lần anh làm cho nó khóc. Anh nói xong câu ấy rồi quay đi lạnh lùng, thậm chí một cái ôm cũng không hề có.

Anh lúc nào cũng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đôi khi nó thấy anh giống một pho tượng im lìm khó hiểu, và muốn khám phá được bên trong pho tượng đối với nó nhiều khi thật là khó khăn.

Nó thích nhắn tin, còn anh chỉ thích gọi điện nói vài câu cho nhanh, nó thích nhắn tin bởi như thế tình cảm và mới đúng là những người yêu nhau hơn. Nhưng anh không thích nhắn tin, bởi anh lúc nào cũng bận rộn. Nhiều lúc nó hụt hẫng khi ngồi cẩn thận soạn tin nhắn cho anh những lời lẽ yêu thương, nhưng nó đợi mãi chẳng thấy tin nhắn trả lời hay nếu có cũng chỉ là những dòng cụt lủn “ok” hay “uhm”. Có lẽ điểm khác biệt quá lớn là nó quá nhõng nhẽo và yêu sách, còn anh lúc nào cũng nghiêm nghị và cứng rắn.



Bạn bè nó thích tụ tập vào cuối tuần, lúc nào chúng cũng tha lôi theo người yêu đi cùng. Còn nó, lúc nào cũng lẻ loi đi một mình, nó buồn. Lũ bạn hỏi lúc nào nó cũng phải nói đỡ rằng anh đang bận này bận nọ, thật sự thì anh chẳng thích đi cùng với nó đến những chỗ như thế. Anh không thích ồn ào, anh nói là anh không đến để cho nó và đám bạn cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng cái suy nghĩ ấy của anh sai lè, nó tin rằng, nếu có anh, nó sẽ vui hơn, vui hơn rất nhiều.



Nó ghét anh lúc nào cũng bận rộn, nó ghét anh lúc nào cũng hờ hững với nó, và nó còn ghét anh sao mà lúc nào cũng coi nó như đứa trẻ con. Nhưng nó biết, anh yêu nó, tình yêu của anh thật lạ, và tình yêu ấy làm cho nó chếnh choáng…



Sinh nhật đứa bạn của nó, bạn nó gọi điện mời anh đến, nó hồi hộp, không biết là anh có đến hay không? Và rồi, anh đến, anh không đón nó, nó đi cùng bạn. Nhưng nó cũng cảm thấy vui vì cuối cùng anh cũng không làm nó thất vọng. Nhưng anh đến mang theo quà, ngồi một lúc rồi đứng dậy xin phép ra về, rất hờ hững quay ra bảo nó “em ở lại chơi với bạn nhé, anh bận phải về trước”. Nó không biết phải nói với anh như thế nào, nó đã mặc thật đẹp để tối nay khi anh đến sẽ nhìn thấy nó thật lộng lẫy, nhưng anh cũng chẳng đưa mắt nhìn nó một lần.


Nó uống thật nhiều rượu, nó còn không biết nó đã uống bao nhiêu rượu nữa, đầu óc nó chếnh choáng, choán cả tâm trí của nó là hình ảnh của anh. Tại sao nó lại yêu người như anh chứ, tại sao lúc nào anh cũng hững hờ? Nó chẳng thể nào trả lời được câu hỏi ấy, nó chỉ biết men say đang ngấm dần, và tất cả xung quanh nó mờ nhòe, trở thành ảo ảnh….



……
Nó tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Hai con bạn nó cũng vẫn chưa tỉnh, mùi rượu nồng nặc, nó cảm thấy khó chịu, cổ họng như bị cào xé và bụng nó đau dữ dội có lẽ vì rượu khá mạnh.
Nó nhìn điện thoại, đã là 10h sáng. Anh nhắn tin hỏi xem nó đã tỉnh chưa. Trong trí nhớ, nó lờ mờ nhớ ra, hình như người đưa nó từ bữa tiệc sinh nhật chính là anh.Nó nhớ ra trên quãng đường anh đưa nó về, nó đã lải nhải bao nhiêu điều, nó đã trách móc anh, nó đã nói thẳng ra anh thật xấu xa khi từng ngày qua cứ hờ hững với tình yêu của nó.
Tự dưng khi nhớ ra mọi điều, nó cảm thấy thật xấu hổ, vì anh đã nhìn thấy nó trong bộ dạng ấy và nó đã nói bao điều không nên nói nữa. Nó lại gây thêm chuyện một lần nữa....


- Em đỡ mệt chưa?
- Em…vẫn còn mệt, đầu rất đau, cổ họng, bụng nữa. Nó ấp úng kể lể.
- Đã không biết uống rượu rồi còn uống nhiều như thế.
- Em…
- Người say rượu không bao giờ biết kiểm soát được hành động của mình, lần sau đừng có như thế nữa !
- Anh !!! anh không thèm quan tâm tại sao em lại như thế, anh chỉ biết trách mắng em thôi, anh thôi đi !
- Em trẻ con lắm, chẳng suy nghĩ trước khi làm bất cứ việc gì cả. Lần này anh giận đấy, em hãy tự suy nghĩ xem như thế đúng hay sai.


Anh cúp máy, nó biết nói gì hơn, mặc dù nó biết nó sai, nhưng chẳng lẽ anh không hề bao dung hơn cho nó hay sao, anh không dành cho nó một sự quan tâm thay vì trách mắng nó. Mà lí do nó trở nên như thế là bởi anh, anh mới là người đáng trách…
Nó khóc, nước mắt có vị mặn chát, nó đau, trái tim nó đau đớn vì anh. Mọi thứ xung quanh mờ nhòe, vụn vỡ. Anh chưa bao giờ dành cho nó một vị trí đúng như là người yêu, liệu nó có thể tiếp tục được nữa không? Không, nó không thể, nó cảm thấy mệt mỏi.

Tình yêu và nước mắt, thứ nào có vị xót xa hơn?
…..
…..
…..
Nó nói chia tay anh. Cứng rắn, không chút đau đớn trong lời nói. Anh đứng nhìn nó, nó quay đi, nước mắt lại chảy xuống mặt. Anh không đuổi theo nó…
Một ngày, hai ngày, ba ngày….Anh vẫn không liên lạc với nó.

Ba ngày, bốn ngày….một tuần trôi đi. Điện thoại của nó vẫn không thấy nhạc chuông quen thuộc rung lên.
Nó muốn gặp anh, nó muốn nói với anh rằng nó nhớ anh, rất nhiều. Nó biết nó đã sai. Giờ đây, không có ai nhắc nó ăn uống, cũng chẳng có ai đủ kiên nhẫn ngồi lắng nghe những câu chuyện ẩm ương của nó và cũng chẳng một vòng tay thật chặt,một bờ vai thật vững chắc mỗi khi nó mỏi mệt.

Hôm nay là sinh nhật anh.Mưa, mưa to,nó đi dưới mưa, mặc kệ nước mưa xối xả. Bước chân nó tự tìm đến nơi quen thuộc, nó nhìn mọi thứ xung quanh. Nó nhớ anh biết bao nhiêu…Nó đã sai thật rồi, nó đã làm bao nhiêu chuyện sai, bao nhiêu chuyện ngốc nghếch nhưng anh đều tha thứ cho nó. Nhưng lần này, có lẽ…Nó sợ lời chia tay…

- Xem có ai ngốc như em không? Đi dưới mưa mà chẳng đem theo ô.
- Anh…giọng nó run run.
- Anh xin lỗi, anh sai rồi.

Nó ôm lấy anh, nó khóc, nước mắt vì uất ức, nước mắt vì hạnh phúc. Nó đã nhớ anh biết bao nhiêu. Nó muốn biết anh có còn giận nó nữa không. Nó muốn biết mọi thứ lâu nay nó vẫn thắc mắc…

“Anh muốn nói cho em biết rằng, anh yêu em. Nhưng đôi khi anh sợ, anh phải tự nghiêm khắc với em, vì anh muốn em có bản lĩnh hơn và biết suy nghĩ hơn. Anh sợ nếu anh cũng nhu nhược thì tình yêu của chúng ta sẽ mong manh. Đừng khóc nữa nào, anh chỉ giả vờ giận em thôi cưng à”

Và một lần nữa, nó biết,tình yêu và nước mắt còn có những dư vị khác. Nó cười, lấp lánh hạnh phúc.


Nguồn: http://vnthuquan.net

Tuesday, 17 May 2011

* Họa Tâm - OST Họa Bì - Trình bày : Triệu Vy




LỜI BÀI HÁT

HỌA TÂ M ~ 画心


看不穿是你失落的魂魄

(kàn bú chuān shì nǐ shī luò de hún pò)

Lúc này đây em không thể nhìn thấy tâm hồn lạc lõng của anh

猜不透是你瞳孔的颜色

(cāi bú tòu shì nǐ tóng kǒng de yán sè)

Cũng chẳng thể nào đoán ra được những sắc màu trong anh

一阵风一场梦

(yī zhèn fēng yī chǎng mèng )

Một cơn gió thoảng qua, một giấc mộng dài

爱如生命般莫测

(ài rú shēng mìng bān mò cè)

Tình yêu giống như là số mệnh không thể nào đoán trước

你的心到底被什么蛊惑?

(nǐ de xīn dào dǐ bèi shén me gǔ huò)

Rốt cuộc thì con tim anh đã bị điều gì mê hoặc?

你的轮廓在黑夜之中淹没

(nǐ de lún kuò zài hēi yè zhī zhōng yān mò)

Bóng hình anh như bị đêm tối nhấn chìm

看桃花开出怎样的结果?

(kàn táo huā kāi chū zěn yàng de jié guǒ)

Kết quả cuối cùng của hoa đào khi nở rộ rồi sẽ ra sao?

看着你抱着我目光似月色寂寞

(kàn zhe nǐ bào zhe wǒ mù guāng sì yuè sè jì mò)

Nhìn anh ôm lấy em vô cảm còn lạnh lẽo hơn cả ánh trăng kia

就让你在别人怀里快乐

(jiù ràng nǐ zài bié rén huái lǐ kuài lè)

Vì thế em đành để anh hạnh phúc trong vòng tay người khác

爱着你像心跳难触摸

(ài zhe nǐ xiàng xīn tiào nán chù mō)

Tình yêu em dành cho anh giống như nhịp tim mãi không ngừng

画着你画不出你的骨骼

(huà zhe nǐ huà bú chū nǐ de gǔ gé)

Muốn phác họa anh nhưng lại không thể hình dung ra dáng hình anh

记着你的脸色是我等你的执着

(jì zhe nǐ de liǎn sè shì wǒ děng nǐ de zhí zhuó)

Em mong được thấy sự quyến luyến trên gương mặt anh

你是我一首唱不完的歌

(nǐ shì wǒ yī shǒu chàng bú wán de gē)

Vì anh mãi là bản tình ca bất tận trong em


看不穿是你失落的魂魄

(kàn bú chuān shì nǐ shī luò de hún pò)

Lúc này đây em không thể nhìn thấy tâm hồn lạc lõng của anh

猜不透是你瞳孔的颜色

(cāi bú tòu shì nǐ tóng kǒng de yán sè)

Cũng chẳng thể nào đoán ra được những sắc màu trong anh

一阵风一场梦

(yī zhèn fēng yī chǎng mèng )

Một cơn gió thoảng qua, một giấc mộng dài

爱如生命般莫测

(ài rú shēng mìng bān mò cè)

Tình yêu giống như là số mệnh không thể nào đoán trước

你的心到底被什么蛊惑?

(nǐ de xīn dào dǐ bèi shén me gǔ huò)

Rốt cuộc thì con tim anh đã bị điều gì mê hoặc?

你的轮廓在黑夜之中淹没

(nǐ de lún kuò zài hēi yè zhī zhōng yān mò)

Bóng hình anh như bị đêm tối nhấn chìm

看桃花开出怎样的结果?

(kàn táo huā kāi chū zěn yàng de jié guǒ)

Kết quả cuối cùng của hoa đào khi nở rộ rồi sẽ ra sao?

看着你抱着我目光似月色寂寞

(kàn zhe nǐ bào zhe wǒ mù guāng sì yuè sè jì mò)

Nhìn anh ôm lấy em vô cảm còn lạnh lẽo hơn cả ánh trăng kia

就让你在别人怀里快乐

(jiù ràng nǐ zài bié rén huái lǐ kuài lè)

Vì thế em đành để anh hạnh phúc trong vòng tay người khác



你的轮廓在黑夜之中淹没

(nǐ de lún kuò zài hēi yè zhī zhōng yān mò)

Bóng hình anh như bị đêm tối nhấn chìm

看桃花开出怎样的结果?

(kàn táo huā kāi chū zěn yàng de jié guǒ)

Kết quả cuối cùng của hoa đào khi nở rộ rồi sẽ ra sao?

看着你抱着我目光似月色寂寞

(kàn zhe nǐ bào zhe wǒ mù guāng sì yuè sè jì mò)

Nhìn anh ôm lấy em vô cảm còn lạnh lẽo hơn cả ánh trăng kia

就让你在别人怀里快乐

(jiù ràng nǐ zài bié rén huái lǐ kuài lè)

Vì thế em đành để anh hạnh phúc trong vòng tay người khác

爱着你像心跳难触摸

(ài zhe nǐ xiàng xīn tiào nán chù mō)

Tình yêu em dành cho anh giống như nhịp tim mãi không ngừng

画着你画不出你的骨骼

(huà zhe nǐ huà bú chū nǐ de gǔ gé)

Muốn phác họa anh nhưng lại không thể hình dung ra dáng hình anh

记着你的脸色是我等你的执着

(jì zhe nǐ de liǎn sè shì wǒ děng nǐ de zhí zhuó)

Em mong được thấy sự quyến luyến trên gương mặt anh

你是我一首唱不完的歌

(nǐ shì wǒ yī shǒu chàng bú wán de gē)

Vì anh mãi là bản tình ca bất tận trong em

Saturday, 14 May 2011

* Ngắm trang phục Tình Xuyên - Dương Mịch trong Cung Tỏa Tâm Ngọc

[nguyen_libra's blog - 15/5/2011]

Tình Xuyên [ Dương Mịch ] không biết đã mặc tổng cộng bao nhiêu bộ quần áo trong Cung - Tỏa Tâm Ngọc nữa, chỉ biết Dương Mịch mặc bộ nào cũng đẹp hết, iu Dương Mịch ghê. Cùng ngắm qua những bộ trang phục của Tình Xuyên nào:



Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch



Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch




Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch


Dương Mịch