Showing posts with label ☀ Thơ. Show all posts
Showing posts with label ☀ Thơ. Show all posts

Friday, 22 March 2013

* Một bàn tay để nắm một thương nhớ ...





[ Một bàn tay 
         để nắm một thương nhớ ]
Thơ Nguyễn Phong Việt







Giá như cuộc đời cho phép chúng ta làm điều đó
một bàn tay để nắm một thương nhớ?

Chỉ cần một bàn tay để nắm những yêu thương mà mình đã hiểu rõ
chỉ cần một bàn tay đã đủ niềm tin vào duyên nợ
chỉ cần một bàn tay cho ấm áp len vừa những kẽ hở
chỉ cần một bàn tay che chắn cho nhau một hơi thở
lúc khốn cùng…

Chỉ cần một bàn tay, nhưng sao đủ cho lòng bao dung
những niềm riêng trở mình khi nửa đêm về sáng
muốn được tự ôm mình sao vẫn thấy không bằng được ôm bởi người khác
cũng là một vòng tay mà nơi thì được vỗ về nơi thì đầy nước mắt
biết phải làm sao?

Khi mình tưởng là bình yên thì sóng gió đã bắt đầu
không lo toan nào có thể chứa trong lòng hạnh phúc
đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộc
cố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốt
như một dòng chảy ngược
sinh ra để cô đơn!

Bất cứ cuộc đời nào đều cần thấy mình đầy đủ yêu thương
mới nhận ra rằng đang dần mất mát
để cho mình khóc hay cười trên những giới hạn
rồi quay đi phía nào còn ánh sáng
như mọi người…

Chỉ là phải tự nhủ mình sống không vì bản thân mình vui
phải tự nhủ có bao nhiêu người được như mình đang thế
phải tự nhủ cho đi mới là tất cả…
phải tự nhủ đời mình chưa bao giờ là chiếc lá
rơi xuống để làm gì?

Mỗi ngày thức dậy rồi bước đi
vì ngoài kia vẫn còn trăm ngàn khoảng trống
không có mình thì cuộc đời này vẫn rộng
có thêm mình thì cuộc đời này cũng chẳng chật hẹp
trong những nhịp tim…

Giá như cuộc đời cho phép chúng ta nắm một thương nhớ
trong một bàn tay vẫn kiếm tìm?

                                                           1h40 am 16.1.2013


* Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người…



 [ Khi một người 
               đi ra khỏi cuộc đời 
                               một người ...]
                                       Thơ Nguyễn Phong Việt











Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người sẽ vui…

Có một người đã ngồi nơi đấy đợi trong bóng tối lâu lắm rồi
có một người đã nhiều đêm mơ giấc mơ dưới mái nhà người khác
có một người đã lấy tay mình tựa dưới đầu để ngăn giọt nước mắt
có một người đã ước ao mình không phải là mình trong từng cay đắng
có một người đã biết trước mình sẽ mất mát
ngay từ lúc bắt đầu…

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người nhắm mắt lại thật lâu…

Tưởng tượng lại một quãng đời mình đã sống
nhìn hạnh phúc của một người mà trong lòng chỉ muốn khóc
nhìn nụ cười của một người mà cắn răng trong cô độc
nhìn bình yên của một người mà bão giông suốt tháng ngày hằn học
mình sống để làm gì?

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người muốn nằm xuống dù chẳng biết để làm chi…

Có quá nhiều niềm tin cần tin nhau nhưng sao chỉ một mình mình được biết
có quá nhiều thương yêu nhưng sao chỉ một mình mình nuối tiếc
có quá nhiều âu lo nhưng sao chỉ một mình mình cần cay nghiệt
có quá nhiều… quá nhiều chờ mong… nhưng sao chỉ một mình mình nhận hết
dù mình cũng xứng đáng được yêu thương?

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người không biết có thể bắt đầu với một người nữa không…

Sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy một người chờ mình bên ngoài cánh cửa
sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy mình thuộc về một người mình cần bày tỏ
sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy một người dặn mình đừng tin vào ai nữa
sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy mình không cần phải nguyện cầu cho một thương yêu đổ vỡ
mình đã quá nhẫn tâm…

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
có một người đứng nhìn trong lặng câm…

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người
lần đầu tiên có một người biết trái tim mình đã chết cho một quãng đời mình không cần…

                                                                                                             4h30 pm 13.2.2013



Wednesday, 10 October 2012

* Có thể chỉ là một ngày ...






[ Có thể chỉ là một ngày ... ]
Thơ Nguyễn Phong Việt











Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người
có thể chỉ là một ngày
chúng ta mím chặt môi

Chỉ là một ngày chúng ta từ chối nhìn nhau bằng nụ cười…

Không ai muốn ngoảnh mặt đi nếu quãng đường ấy còn ý nghĩa để mà vui
để vẫn còn đủ yêu thương phía sau những nặng lời trách móc
để vẫn còn đủ vị tha cho đôi lần vô tình cay độc
để vẫn còn len lén nhìn khi người kia sắp òa khóc
để vẫn còn biết ngồi xuống cùng nhau…

Là lỗi của người này, người kia cứ cố gắng làm lại từ đầu
nhưng chấp nhận buông tay với những tổn thương không phải dễ
những lời nói ra bình yên trong khi trái tim chẳng bao giờ muốn thế
với từng bữa cơm bình thường đã ước mơ cho mình cần thêm một chỗ dựa
rồi hết đêm sẽ là ngày…

Rồi đau đớn nhận ra có thể ăn một mình biết đâu bớt lẻ loi…
biết đâu nói chuyện với chính mình tốt hơn là không nói
biết đâu mình khóc cho riêng mình sẽ hạnh phúc hơn gấp bội
biết đâu vì mình mới biết cách sống với cuộc đời không ai hiểu nổi
ngoài những khắc nghiệt của bản thân…

Có thể chỉ là một ngày
chúng ta đứng nhìn nhau và hiểu rằng đã thôi không còn cần
mỗi cơn mưa từ nay phải tự mình chịu ướt
mỗi ngày nắng từ nay phải tự mình lầm lũi bước
mỗi lần đau từ nay phải tự mình ôm lấy ngực
mà không cần tựa vào ai…

Rời bỏ một quãng đời hạnh phúc để đối diện với chông gai
làm sao chắc yêu thương ấy là nhỏ bé
giữa muôn vàn tình yêu ta đã chọn một tình yêu nhiều vất vả
giữa muôn vàn nỗi đau ta đã chọn một nỗi đau tận cùng để trả giá
để có thể bắt đầu…

Vẫn còn có thể một lần nào đó trong đời sẽ gặp lại nhau
trong ánh mắt người này sẽ nhìn thấy người kia như thế nào- có ai biết?
trong trái tim người này có còn người kia không- hay đã chết?
trong tình yêu của người này đã bao dung- hay nhiều hơn cay nghiệt?
mà ngơ ngác cười vui…

Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người
có thể chỉ là một ngày
không bao giờ quá xa xôi !

Wednesday, 29 August 2012

* Như là ...








[ Như là ... ]

Thơ Nguyễn Phong Việt















Như là một cái ôm thật chặt
giữa những ngày nắng gắt

Như là một lần ta từ chối cúi mặt
giữa những ngày mờ mịt mưa bay

Như là một lần ta được nắm giữ bởi một bàn tay…
Sao lòng vẫn không vui vì điều đó
sao lòng vẫn muốn nhiều hơn thứ mà ta đang có
sao lòng vẫn chỉ lặng im trong khi cần bày tỏ
sao lòng vẫn như một ngôi nhà trong những đêm nhiều gió
lạnh mà không biết nói với ai ?

Có những con đường chúng ta đang đi mà mí mắt không thể sụp xuống sau một ngày dài
lo sợ cho mình nhiều hơn cho người khác
trả giá cho yêu thương muôn đời chẳng bao giờ là đơn giản
ngay cả khi chấp nhận rồi vẫn thấy cuộc đời này quá đáng
cứ bắt con người ngày ngày phải bao dung

Một ai đó nắm tay ta hay ta nắm tay một ai đó trong khốn cùng
cảm giác có khác gì nhau nhưng sao lòng vẫn đầy than oán
như thể ban ơn cho mọi người rồi quên đi mình đã từng đau đớn
từng rất cần một lời ủi an trên hành trình chạy trốn
khỏi một quãng đời không nghĩ là đắng cay !

Thương cho mình nhiều hơn là đúng hay sai
đã tự hỏi lòng trong những ngày vui và buồn dai dẳng
đã tự hỏi lòng lần cầm lên một cái nhìn mất mát
đã tự hỏi lòng khi khoanh tay nghe tim mình thanh thản
đã tự hỏi lòng lúc phải đi chân trần trên cát
nhìn đâu cũng thấy bóng mình…

Quá nửa cuộc đời này chúng ta đã sống với niềm tin
rồi tháng ngày còn lại cặm cụi đi chứng minh những niềm tin kia là giả dối
yêu thương rốt cuộc cũng chỉ là một hành trình cô đơn và nông nổi
tự mình chọn ra và tự mình chối từ lúc không còn yếu đuối
dù biết không thể không bắt đầu !

Như một ngàn lần vẫn chỉ là
học cách bao bọc yêu thương trong đớn đau…

Friday, 22 June 2012

* Em không cần ngược đường ngược nắng để yêu tôi

[ Em không cần ngược đường ngược nắng để yêu tôi ... ]
http://www.facebook.com/anh.prince

Em không cần ngược đường ngược nắng để yêu tôi
Cũng chẳng phải ngược phố tan tầm ngược chiều gió thổi
Sẽ không cần những phút giây tìm về nông nổi
Khi Tình yêu ta đã vỡ mất rồi.

Nước mắt nào mặn đắng trên môi

Ngày chia li bụi đường lem gót nhỏ
Để những lời yêu vẫn còn bỏ ngỏ

Của một trái tim mê mải những dại khờ

Tôi bỗng thành gã họa sĩ ngu ngơ
Kiếm tìm hoài một Đôi Hài Lem Bụi
Vẫn biết người đi sẽ chẳng hề quay lại
Chỉ dám vẽ lên những tưởng tượng không lời

Sẽ chẳng thể nào em trở lại bên tôi
Một tình yêu đâu cần hai bến đỗ
Nhưng tim tôi dẫu chia làm hai nửa
Nửa tim nào sao cũng có hình em…

Bài thơ này viết cho những êm đềm

Hay sóng gió của một thời xa vắng
Thời vụng dại ngọt ngào và cay đắng
Của niềm yêu đã hóa trăng tàn…

--------

Viết tặng chị Y.


Saturday, 16 June 2012

* Những 8X ...






[ Những 8X ... ]

Thơ Tạ Thanh Lan







Khi không còn ngồi uống cà phê cùng nhau
Chúng ta sẽ làm cho nỗi buồn vơi đi bằng cách nào?
Dường như có một thoả thuận giữa những người trẻ:
Rằng, không được khóc và không được đi lạc trên phố

Ai đó nói rằng mình đang mơ giấc mơ của gió
Mọi cuộc chơi không níu nổi kẻ đi hoang
Hạnh phúc là được ngả mình trên cỏ
Và nghĩ rằng ngày mai, ngày mai thôi…
mình sẽ lại vui niềm vui rất muộn màng

Một ngày về ngắm lại những trái dầu xoay
Lắng nghe sự trở mình từ ngày xưa rất cũ
Từ cái thời chỉ một ly cà phê cũng làm mất ngủ
Thấy mình mất hút giữa đêm sâu

Ly cà phê cuối cùng làm ấm lại ánh mắt nhìn nhau
Dù trong ta có ít nhiều vụn vỡ
Dù biết thế nào
mình cũng không còn gặp lại mình được nữa…


* Cà phê hẻm




[ Cà phê hẻm ]
Nguyễn Vũ Minh

Tôi vẫn hay về quán cà phê cũ
Gió gầy một góc đường
Cà phê hẻm
Ngồi đau những nhớ thương…

Đôi khi bà hỏi tôi sao dạo này không đến
Cái cô kia vẫn có khi vác ba lô giá vẽ ghé về…
Tình trong tay một hôm biến mất
Yêu là những tách cà phê !

Khi đi hoang đâu đó về thăm ngõ
Xoay ly nâu thảng thốt thấy mình gầy…
Bà ạ cô ấy sẽ không về qua nữa
Cháu cũng không vẽ vời, đã cuối mùa heo may…

Đi bao nhiêu giấc mơ là đủ hết buổi chiều
Ngồi bao nhiêu cà phê là thấy lòng lắng lại?
Em chất đầy con hẻm
Không nắm nổi lòng tay…

Bỗng dưng thấy nhớ những con đường của nắng
Bà hết cà phê ngồi kể những chuyện tình…